Tình cát 13

Cộc! Cộc! Cộc!

-Có một chỗ ăn sáng theo tôi là rất hay, không biết anh chị có thích không?

Phó chủ tịch văn xã ló mặt vào khe cửa, nở một nụ cười hiền hậu.

Vừa bảnh mắt lão đã đến đây làm gì? Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 12

- Sao mà khổ sở thế này hả anh?

 Ly Ly trân trố nhìn Hoàng, cô muốn khóc quá.

Hoàng không nói, anh ngồi bó gối nhìn chăm chăm vào khoảng trống trước mắt. Cây đa đã biến mất tăm. Thì ra anh vừa trải qua một cơn mộng du. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 11

Chính Hoàng đã nhìn thấy cây đa trước khi phát hiện ra Xóm Cát.

Từ khoảng cách chín cây số đường chim bay, qua ống nhòm, Hoàng ngơ ngác nhận ra nó đúng là cây đa chứ không phải cây phi lao. Một cây đa già đứng sừng sững giữa cát trắng rợn người.

-Kỳ quặc, giữa cát trắng lại có một cây đa! Rõ ràng là cây đa, em không thể nhìn nhầm được.

Hoàng nhăn nhó nói với Xê trưởng.

-Thì ai nói cậu nhìn nhầm mô.

Xê trưởng nói. Anh dân Nghệ lại nói ngọng Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 10

Tiểu thuyết

Ly Ly leo lên giường nằm. Mới hai ngày đã thấy mệt. Có khi phải kính chuyển Hoàng về Hà Nội. Càng để Hoàng nhúng sâu vào vùng kí ức của anh không biết còn chuyện gì xảy ra nữa, nguy lắm. Một mình Ly Ly cũng thừa sức hoàn thành phóng sự điều tra bốn kì như đã y ước với sếp.

Kì một coi như đã xong. Chỉ cần đưa ra một vài con số khái quát cộng với lời bình lúc nào cũng như muối xát của cô, nhất định sẽ được dư luận chú ý. Phải tạo cho đọc giả biết số này chỉ mới khơi mào, còn nhiều vấn đề bí ẩn dữ dội vẫn đang nằm ở các số báo sau, trong khi lại phải cho đối tượng cảm giác tài liệu mình tung ra thế là đã hết, nhử cho đối tượng một cú phản đòn nhằm kéo tuột chúng nó vào tròng.

 Sau kì một, nhất định tòa soạn sẽ nhận được thư trả lời Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 9

 Tiểu thuyết

Một ngày xa, Ly Ly tưởng tượng bộ mặt Hoàng khi gặp cô sẽ thế nào. Hoặc làm ra vẻ mừng rỡ, coi như không có chuyện gì xảy ra giữa một con quỉ cái và một thằng cáo già trong hang động mát mẻ vắng vẻ rộng thênh thang. Hoàng sẽ hỏi đôi câu chiếu lệ rồi ghì chặt cô, thúc cho tan nát những hậm hực ghen tuông mỗi lúc lại đầy lên suốt cả một ngày. Hoặc Hoàng phản ứng tức thì, trương mắt ếch nhìn cô, lầm lì không nói. Nếu nói thì sẽ văng tục không cần giữ ý: “Đù mẹ cô làm gì với nó mà lâu thế, giờ mới vác mặt về!” Cả hai dự đoán đều trật lấc. Ly Ly không ngờ thấy Hoàng ngủ li bì trên tảng đá đang khi nắng hảy còn rực lên. Nghe nói anh đã ngủ giữa nắng trời từ ba giờ chiều.

-Anh Hoàng lạ lắm. Quá hai giờ không thấy anh đến, tôi cho người đi tìm thì thấy anh đứng trên bờ đê. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 8

- Anh thật quá lắm!

Ly Ly ném cái túi nhỏ vào bụng Hoàng, cô rơi phịch xuống tảng đá.

 Hoàng không nói gì, nằm yên hút thuốc.

- Suốt một ngày anh làm gì mà không lo việc phỏng vấn cho xong?

-Anh quên.

-Quên! Quên, tại sao Chủ tịch huyện cho người ra gọi, anh không thèm trả lời người ta một tiếng? Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 7

Tiểu thuyết

-Anh buồn cười, đi lúc nào không báo cho người ta một tiếng.

Hoàng mở mắt ngáp dài

-Anh say.

- Say thì không thể có mấy lời cáo lỗi à?

Ly Ly ngồi phịch xuống cạnh Hoàng, cô muốn xổ ra một tràng cho hả giận nhưng kịp ngậm miệng cố kìm nén tránh phải xảy ra một cuộc cãi vã vô ích. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 6

Nghe tin hai phóng viên một tờ báo lớn về huyện,  dù Ly Ly đã nói đi nói lại: “Anh Hoàng về thăm quê, nhân thể ghé thăm huyện”, thường vụ huyện ủy vẫn bỏ  dở cuộc họp đầu tháng, ùa ra tiếp đón.

 Người ta quá biết tên tuổi Ly Ly, tay nhà báo khét tiếng chống tiêu cực. Thành tích của cô thật đáng sợ: Hơn năm chục ông tham nhũng rũ tù, một tử hình chín chung thân. Không một phóng sự nào của cô mà Thủ tướng không phê một câu Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 5

Sáng nào Lý cũng nhúng Hoàng xuống suối, thúc ép anh ngập vào những trận tình sũng nước. Không biết ai bày cho Lý cách tránh thai là nhúng dan díu vào nước lạnh. Nước suối ban mai lạnh buốt nhưng Lý biết cách đốt nóng Hoàng, họ quấy đảo sôi sùng sục.

- Chem bôn se chem lút se!

 Lý kéo giật Hoàng cùng với những tiếng kêu lạ tai. Anh biết đó là một câu tiếng Nga nhưng không hiểu nó muốn nói gì. Qua hơi thở gấp, những cú giật nẩy lên của Lý, anh mơ hồ nhận ra cái tiếng Nga nặng trịch kia đang kêu gọi người ta dấn tới. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 4

Tiểu thuyết

Sắp về! Nửa giờ nữa tàu sẽ dừng ga Minh ít nhất một phút, Hoàng biết chắc như vậy, dù đây là tàu tốc hành và ga Minh chỉ là ga xép. Đơn giản vì gỗ của bọn lâm tặc đã phủ phục ở đấy từ tối hôm trước. Một phút, vừa đủ cho Hoàng kéo Ly Ly rời tàu, từ đấy cuốc bộ về thị trấn Linh Giang chừng bảy cây số. Nghĩa là khoảng hơn một giờ nữa Hoàng sẽ có mặt ở nơi anh đã sinh ra.

            Đời người có mấy bể dâu? Mười bảy tuổi ra đi, bốn hai tuổi trở về. Ai hỏi vì sao lâu thế, Hoàng chịu không biết nói thế nào. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 3

Con tàu lao nhanh với một tốc độ đáng khen. Ly Ly đang ngoảnh mặt ra ngoài cửa sổ huýt sáo. Nhìn nghiêng cô càng giống Thùy Linh. Giống đến rùng mình. Nhưng Thùy linh không huýt sáo. Chưa bao giờ Hoàng thấy Thùy Linh  nhọn mỏ huýt sáo vô tư lự như Ly Ly. Chỉ có một người huýt sáo hệt cô, đấy là Lý, cô thanh niên xung phong mắt lươn đã cứu Hoàng trong trận bom đầu đời lính.

  Ở đại đội thanh niên xung phong 51 cô gái, Lý trẻ nhất. Cô hơn Hoàng ba tuổi, nói cười suốt ngày. Người Thanh Hóa nhiều cô nói nghe rất hay nhưng Lý không biết ở huyện nào mà phát âm tiếng nào cũng méo xệch- “ Em ờ Thên Huớ!”. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 2

Tiểu thuyết

Có vẻ Ly Ly chẳng quan tâm đến những kỉ niệm của Hoàng. Thậm chí nhiều lần cô đã cười vào mũi anh về những dằn vặt tiểu thuyết cô đã chán ngấy. Mới hai lăm tuổi, năm năm làm báo, chạy ngược ngước xuôi vào Nam ra Bắc, ca ngợi nơi này chống tiêu cực nơi nọ. Viết rồi quên. Cô chỉ lo gom góp thật nhiều tiền để kéo cổ Hoàng hú hí hết trận này sang trận khác.

Cũng như việc viết lách, Ly Ly yêu Hoàng trong từng thời khắc cô chợt nhớ và thích, xong rồi quên. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 1

Tiểu thuyết

Chưa cuốn sách nào mình viết vất vả như cuốn này. Khởi viết từ 2002, ba lần hoàn thành cả ba đều mất bản thảo. Hai lần cháy ổ cứng, một lần bị virus ăn rỗng tất cả các folders. Định bỏ bố cho xong nhưng tiếc của giời mình lại cắm cúi viết lại. Rút kinh nghiệm, lần này mình viết được bao nhiêu đều tung lên blog, nhỡ có cháy ổ cứng thì hãy còn ở blog.

Cát chạy từ làng Yên Khê tới làng Mắm ngót nghét mười sáu cây số, tỏa rộng từ chân núi Ngậm Ngùi tới biển Củ Từ cũng mười sáu cây số. Cát, chỉ có cát trắng phau. Những đám cây phi lao còi cọc mọc vống ngược xuống, bò lây lan như rau muống từng đám xanh nhợt nhạt, vàng úa. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Sự tích cao nguyên Lâm Viên và Đak Nông

Chuyện cổ tích tân trang

Thảm họa vỡ hồ bùn đỏ ở nhà máy Ajka Timfoldgvar, HungGari đã lại dấy lên những tiếng nói khẩn thiết của trí thức Việt đề nghị Quốc hội và Chính phủ ngưng ngay dự án Bauxite ở Tây Nguyên. Các trí thức của IDS lại gửi tiếp kiến nghị và kêu gọi mọi người cùng kí tên. Bọ cũng đã kí tên. Nhân sự kiện này, bọ xin đăng lại cái chuyện này,  coi như đây là  tiếng nói của bọ.   Continue reading

Quê choa chí dị

1. Đài thôn thông báo

 A lô a lô… chiều ngày 16 tháng 5 năm 1965 em Ngô Thị Lý học sinh lớp 10 đã thắt cổ tự tử. Em Lý chết vì mắc bệnh hoang tưởng, quá sợ bị người ta hiếp. Qua vụ việc này thôn yêu cầu các gia đình có con gái mới lớn phải giáo dục các em nâng cao tinh thần làm chủ tập thể,  làm chủ bản thân, không nên sợ lung tung. Hiếp dâm  là một tệ nạn xã hội đã bị quét sạch trên Miền Bắc XHCN tươi đẹp của chúng ta a lô a lô…. Continue reading

Kẻ tàng hình

Trinh thám An nam

1.Chiến tranh phá hoại miền Bắc xảy ra từ 1964, khắp Quảng Bình không nơi nào là không có bom rơi đạn nổ, riêng thung lũng Chớp Ri thì không, một tiếng máy bay cũng không, rất lạ. Nhiều người ở đây không biết có chiến tranh, thỉnh thoảng cán bộ xã tập trung dân làng nhắc nhở, mọi người vừa nghe vừa ngáp như nghe chuyện đâu đâu, không để tâm.

Giữa năm 1966, đùng cái nửa đêm bỗng nghe tiếng máy bay xoẹt qua rít rít roẹt roẹt, Continue reading

Bí mật ngõ nhỏ

Kí sự vỉa hè

1. Ngõ 101 nằm ở phố Tiến- trọc. Phố này có tên một danh nhân, để khỏi ai bắt bẻ hạch họe bèn tạm đặt tên vậy. Phố dài chừng 800 mét, vài hàng tạp phẩm, độc nhất một hàng bún ốc dưới cây bàng đầu ngõ, đây là hàng bún ốc ngon khét tiếng, ai thích ăn bún ốc không thể không biết bún ốc Tiên.

Bà chủ tất nhiên tên Tiên, trắng trẻo múp máp, tóc có vài sợi bạc rồi nhưng ngực phồng như ngực gái tơ, mỗi lần bà cúi xuống múc múc chan chan hai bầu vú núng nính nõn nà khẽ rung rinh, chao qua chao lại trước mắt khách, đã quá trời luôn. Hàng bún không bàn không ghế, khách ngồi vây quanh, kẻ chồm hổm, người kê cục gạch lót báo, có người chẳng cần gạch ghiếc báo biếc, cứ thế tương đít ra nền vỉa hè. Đụng có ông trật tự phường đi qua, từ xa đã thổi còi cái roẹt, quát như sấm rền giải tán giải tán. Mọi người tự giác bưng bát tản đi. Bà Tiên đẩy gánh bún vào ngõ, rút ra hai chục nghìn đưa ông, ông lại thổi còi cái roẹt, quát như sấm rền giải tán giải tán rồi túc tắc bỏ đi. Ai nấy lại bưng bát quay về chỗ cũ. Continue reading

Chuyện đời lắm nẻo

Kí sự vỉa hè

Minh hoạ Đỗ Đức

Ngày trước còn đi làm mình rất thích ăn sáng tiết canh lòng lợn ở vỉa hè đầu phố gì quên mất tên, gần phố Nguyễn Du. Ăn lâu ngày quen, cứ thấy mình ra là bà chủ cắt hai miếng tiết to, một khúc dồi, một vốc lòng non, bữa nào cũng giống bữa nào. Khách ăn sáng quanh đi quẩn lại cũng vài chục anh, tuyệt nhiên không có đàn bà, lâu ngày rồi cũng quen mặt cả. Chẳng biết tên nhau nhưng gặp nhau là gật đầu cái, cười cái, một anh một bàn nhỏ một cái đòn một bát tiết một đĩa lòng một cút nhỏ rượu, vừa ăn vừa nói chuyện râm ran, chuyện gì cũng dễ dàng nhất trí, chưa khi nào cãi nhau. Continue reading

Đa phu

 

Truyện ngắn

1. Năm 1996 một hôm đọc bài bài báo Lùn lùn nhưng vẫn vui tươi của thằng Đạt, nó kể mấy cặp vợ chồng lùn lấy nhau rất hạnh phúc, mình hỏi nó thật không hay là mày bịa đó? Nó nhăn răng cười, nói anh làm báo già đời rồi còn hỏi tui câu nớ.

 Mình nói công nhận mày bốc phét tài. Nó nói cũng có hai ba cặp, nhưng chuyện không hay ho chi, tui bịa ra cả. Continue reading

Xóm gái hoang

Truyện ngắn

Minh hoạ của Đỗ Đức

 1. Hồi sơ tán ở làng Đông, nhà mình ở đầu làng, từ đấy cứ đi ngược lên phía Tây Bắc, băng qua rặng trâm bầu là gặp một cái bàu sen cực rộng, rộng đến nỗi đứng bên này bờ cứ tưởng mặt trời chui lên từ bờ bên kia. Bàu sen nước đen ngòm, sen và súng mọc tràn lan, chẳng ai chăm sóc. Không mấy khi thấy hoa sen, hễ có cái hoa nào Continue reading