14. Giấc mơ hình trụ

DSC_7427Ba tôi lủi ngay khi đám rước làng Phù đang lên cơn, hình như người ta đang tính tổ chức múa hát vòng quanh hai cái đầu, đầu bà Mai và đầu con Ba Đốm, Đội trưởng làng Phù gọi là đêm liên hoan làng Phù quét sạch bọn phản động và lũ chó má.

Từ làng Phù băng qua cánh đồng rộng đi về làng Đống, từ Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

13. Con chó của bà Mai

DSC_7427Không phải ba tôi tin ông có thể làm được cái điếu cày trong vòng mười lăm phút, cũng không phải ba tôi tin nếu làm được điếu cày trong vòng mười lăm phút thì ông sẽ được tha bổng. Tha sao được mà tha. Tính mạng của ba tôi gắn bó không rời với tính mạng Đội Trưởng, ông được sống tất Đội Trưởng phải chết, không chết cũng tàn đời. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

12. Cơn giông

DSC_7427Trống làng đã điểm, một ngàn hai trăm quần chúng đã sẵn sàng. Sân đình rợp cờ xí. Chị Hiên mặc bộ đồ màu nồng cốt hiên ngang dẫn trung đội dân quân hàng một đi ra. Đội hành hình mười hai tay súng sắp hàng ngang, dập chân thật đều tỏa ra hai bên làm hàng rào danh dự , mặt mày ai nấy đằng đằng sát khí. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

11. Đàn kiến

DSC_7427Ba tôi bị dẫn đến Đình Làng nhốt vào kho đựng đồ tế lễ nhà Tả vu. Từ ngày có cuộc cách mạng long trời lỡ đất đấy là nơi giam giữ tử tù, dân chúng vẫn gọi là xà lim. Chính ba tôi chọn cái nhà kho này làm cái xà lim, nó được đổ bê tồng cốt thép, tường dày bốn tấc kín như bưng, voi không thể húc đổ kiến không thể bò qua. Thực tế ba năm qua hai mươi sáu tử tù Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

10. Đám rước nhà tôi

DSC_7427 Ba tôi đã làm tổng cộng năm mươi chín cái điếu cày trong vòng ba năm phụng sự Đội Trưởng, kể từ ngày Đội Trưởng về Thị Trấn cho đến khi bị chính Đội Trưởng xông vào nhà, ấn mặt bắt phải quì, nghe Đội Trưởng tuyên bố trọng tội làm gián điệp cho Quốc Dân Đảng. Đây là một tổ chức mà Đội trưởng biết chắc chắn chúng rất ghê tởm nhưng không thể biết Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

9. Đêm Định mệnh

DSC_7427Ba tôi uống một cốc rượu to, thêm một cốc rượu to nữa, tự rủa thầm mình không dưng dính vào cái bướm không lông, rồi đây rủi ro rình rập khôn lường, sống chết, nhục vinh chỉ trong nháy mắt. Rượu càng ngấm ba tôi càng tỉnh, ông tưởng tượng rạng sáng hôm sau  người ta phát hiện ra rành rành một mớ giấy lộn nhét chật cứng xắc cốt của ba tôi, bằng chứng hùng hồn của chị Hiên, Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

8. Nhiệm vụ vẻ vang

DSC_7427 Số phận ba tôi tóm lại một chữ rủi. Theo cụ Phan Bội Châu năm 17 tuổi, theo cách mạng năm 19 tuổi, ba tôi đã thực thi nhiều nhiệm vụ vẻ vang. Và  thường  rủi ro lại đến với ba tôi ngay sau  đó. Cả vẻ vang lẫn rủi ro của ba tôi đều dính đến một người có tên là Thủ trưởng. Đó là người đàn ông dong dỏng cao có nụ cười chết gái mà ba tôi và những thuộc cấp của Thủ trưởng đều đồng thanh gọi là Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

7. Chị Hiên

Ba tôi không thiếu gì người tình, theo nghĩa là những người đàn bà thèm muốn ông, lúc nào cũng sẵn sàng “ xả thân” vì ông, bởi vì ông là thứ quân tử hiếm hoi trong vòng bán kính năm cây số. Chị Hiên không phải là  ngoại lệ.

Chị Hiên là con ông thông ông phán chi đó, chính chị cũng không biết ông nào. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

6. Đội trưởng

Bây giờ mạ tôi đang chìm trong giấc ngủ thỏa thuê sau bốn giờ vất vả kéo cổ tôi ra đời. Ba tôi không thế, ông tỏ ra lo lắng nhiều hơn. Từ ngày ông bác Vĩ “dinh tê” vào Sài Gòn ba tôi mất hẳn mọi nguồn tiếp tế, sáu mươi bảy đồng năm hào lương của một anh phó ban tuyên huấn huyện ủy không gánh nổi một gia đình sáu đứa con vừa có thêm tôi là bảy. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

5. Anh Tư

Tôi nằm ngắm cái bóng ba tôi đang ăn khoai, một vài ba cử động lặp đi lặp lại đơn điệu nhàm chán làm tôi thiếp đi lúc nào không biết. Khi mở mắt trời đã mờ mờ sáng, ba tôi đang ngồi sát bên tôi, hình như ông ngồi ngắm tôi như thế đã lâu lắm. Ông bế tôi lên, nói con tui dậy rồi nì. Rồi ông nói liên miên vừa nói vừa nựng, nói nhà mình đây con nì, ba đây nì, Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

4. Mạ Tôi

Ba tôi không yêu mạ tôi, đó là một sự thật suốt cả cuộc đời không một lần cả hai người hở ra với con cái. Tôi biết được nhờ láu lĩnh và thói quan sát bẩm sinh.

Ba tôi là người đàn ông  ở ngoài mơ ước đẹp nhất của mạ tôi. Ông có vẻ đẹp trời phú, một trí nhớ phi phàm, một giọng hát ấm áp, trong vắt và một cái bằng diplome ở vị trí đầu bảng. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

3. Cái bóng

Sau khi tôi chào Đời, nói thế cho oách, trận mưa lớn bỗng biến thành cơn giông đêm bốc đi toàn bộ tranh tre mái chuồng bò mà ba tôi tin theo tập tục ngớ ngẩn đã bứt hết dây lạt cho mạ tôi dễ đẻ.

 Gió giật điên cuồng, rơm lót nền chuồng bò bốc lên tha hồ tấp lên tôi và mạ tôi chừng vài giây rồi nhanh chóng bị gió cuốn tan tác. Gió mưa ập đến Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

2. Ngày 30 tháng 4 của tôi

Có một ngẫu nhiên tuyệt vời, buổi tối tôi bị bóc- xép, tức bị chuyên chính sinh sản, thuộc về ngày 30 tháng 4, “ngày đất nước hòa bình thống nhất, non sông thu về một mối”- câu cảm thán chân thật nhất của giới chính trị mà tôi nghe được.

Tôi sinh ngày 20 tháng 3 năm Bính Thân, tra Lịch thế kỷ thì  đúng ngày 30 tháng 4 năm 1956. Lúc đầu tôi có tên là khác sau vì hay đau ốm quá, mạ tôi “ bán” Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

1.Thế là tôi ra đời

Trong chứng minh nhân dân của tôi, phần Dấu vết riêng hoặc dị hình có  ghi: Sẹo chấm 0,3cm dưới sau đuôi mắt trái. Đấy là dấu vết ghi nhận ngày tôi ra đời đau đớn và khó khăn như thế nào. Đơn giản vì đầu tôi quá to. Nó to gần bằng cái nồi ba, lại có ngạnh nhô ra hai bên như hai cái sừng bò, bây giờ người ta mới biết đó là u máu, hồi đó thì chẳng ai biết là cái gì, sợ hãi khôn xiết. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 20

  – Ủa, em tưởng giờ này anh đã ra tận Thanh Hóa rồi?

            Ly Ly làm bộ ngạc nhiên khi thấy Hoảng xách túi đẩy cửa bước vào. Cô đang kìm một tiếng cười ré.

Hoàng không nói gì chỉ cười nhạt. Anh định giải thích việc hủy chuyến đi là anh cần ở lại để gặp Xê trưởng nhưng thấy không cần thiết. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 18

Hoàng lững thững đi dọc đường cái quan. Nắng ngày đã vãn, giờ này bến đò Vôi đang đợi chuyến cuối cùng. Qua sông, đi bộ chừng dăm cây số là đến ga Minh, tám giờ tối  mới có tàu Bắc Nam, kịp chán.

 Mới đó bốn ngày. Bốn ngày nhởn nhơ trên đất quê không một bóng người thân, chỉ nửa giờ trước mộ ba là có ý nghĩa, còn lại toàn những việc ngớ ngẩn và vô nghĩa. À mà tại sao không quay lên nghĩa địa Thị Trấn, viếng lại lần cuối mộ ba trước lúc ra đi? Phải đấy, dù gì cũng hai mươi năm mới trở lại, ngồi với ba ít phút trước lúc ra đi là việc nên làm. Biết đâu mình không còn cơ hội trở về, hoặc hai mươi năm sau mới trở về thì sao? Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 16

 Rừng đang chiều, oi nắng. Ở đâu đó có tiếng gì rin rít, nghe như tiếng chim mắc họng. Xa lắm có ai đó đang kêu. À … tiếng chim, không phải tiếng người. Đi… soạn cho hết! Ngóc ngách nào của cuộc chiến cũng có tiếng chim ấy nhắn nhủ. Tiếng nhắn nhủ vu vơ lại dễ làm mềm lòng những người lính xa nhà.

  Hoàng nằm dài ra dưới tán cây gì rất to, to lắm, cỡ ba người ôm chứ chẳng chơi. Một cây này xẻ ra làm được vài cái nhà. Giá nhổ được cây này về cắm trước mặt thằng Béo nhỉ. Cái Orionton chỉ đổi được gạo ăn, làm sao đủ để dựng nhà. Thằng Béo hoang đường rồi. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 15

 Hoàng dốc nốt phần rượu cuối cùng dưới đáy chai làm một ngụm hết sạch.

Hình như mình say rồi. Mắt bỗng có bóng mây, tai ù đi. Nhộn nhạo những âm thanh vỡ vụn, tiếng chua gắt lẫn với tiếng dịu  ngọt, khi lên cao vút láo nháo như cãi nhau, khi xuống tụt hẳn vo ve như tiếng ruồi bay. Say rồi. Say lắm rồi. Mình uống hết hai chai. Hai chai chứ bao nhiêu, trước đây có đận mình tương hết hai lít cơ mà. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện

Tình cát 14

 Hoàng muốn nói hết cho Ly Ly sự  thật những bóng đen đã làm gì trong bãi tha ma hồi rạng sáng. Nói hết sẽ nhẹ người. Ly Ly sẽ mừng rơn, đây là chi tiết cực kì quan trọng cho cô kết thúc thiên phóng sự mệt mỏi này. Chỉ sợ mọi việc sẽ bây hôi. Một khi biết mình muốn chơi bài ngửa thì chúng càng giở trò gian manh. Lấp liếm tội trạng bằng bất kì giá nào đó là cách lũ giả danh lấy làm lẽ sống. Hy vọng chúng nó nhanh chóng hoàn lương chỉ là hi vọng hão.

Hôm nay chúng đào bới mồ mả của dân Thị trấn, hôm sau sẽ đến lượt mồ mả của dân các xã quanh đây, sao cho đủ hài cốt thế vào một ngàn ngôi mộ rỗng. Continue reading

By nguyenquanglap Posted in Truyện