Võ Lão Nông, tình anh bán chiếu.

1Võ Lão Nông là nick name của Võ Đắc Danh. Nó lập blog đầu tiên ghi là Người nông dân cầm bút, sau sang Facebook đổi tên là Võ Lão Nông. Từ ngày mình vô Sài Gòn chỉ nhậu loanh quanh với năm, bảy anh em trong đó có nó. Lúc mình ở Miếu Nổi bên này kênh Nhiêu Lộc, nó ở bên kia kênh Nhiêu Lộc, hú cái là nó vọt sang ngay. Bây giờ mình về Thảo Điền thì nó về Nhà Bè làm cái nhà vườn đẹp mê tơi, cứ một tháng đôi lần mình lại về nhà nó nhậu. Ngồi nhậu ở đấy thật đã.

Nhà vườn Võ Đắc Danh thật đặc sắc, có hồ cá ao sen, hoa quả sum suê mùa Continue reading

Nhớ Trúc Cương

truc cuong(1)Chủ nhật buồn thiu, đến trưa càng buồn hơn, chẳng thiết làm gì cả. Mò mạng thấy bài thơ của Trúc Cương  nhắc đến mấy ông sâu rượu trong làng văn, thấy hay hay- Một nửa đời Mai, thơ đã nuốt/ Nửa đời sau, rượu uống nốt Mai rồi/ Rót một ly này đưa Định Nguyễn/ Hà Nội còn Tạ Vũ, Trúc Cương – Tôi.

Mai là Trần Vũ Mai, đúng là nửa đời sau rượu đã nuốt Trần Vũ Mai, Continue reading

Nhớ Bùi Giáng

Kim Cương và Bùi Giáng

Kim Cương và Bùi Giáng

NQL: Đỗ Trung Quân tìm đâu trên mạng được cái ảnh Kim Cương và Bùi Giáng, thật quí hóa quá. Nhân dịp này mình đăng lại bài Nhớ Bùi Giáng viết từ 2009.

Sáng nay bừng dậy, ngồi thừ, thấy lòng rỗng không, vợ hỏi ăn sáng cái gì để em mua cũng không thèm trả lời.Bật máy lên rồi cứ ngồi thừ, không biết đọc gì, viết gì. Có cái kịch viết dở Continue reading

Ông Sơn Nam đời mới

Mình quen thằng Tín (Nguyễn Trọng Tín) từ năm 1985 tại Hội nghị viết văn trẻ toàn quốc lần thứ ba, đâu như vào tháng 12 thì phải. Mấy ngày  hội nghị đông đúc toàn người lạ chẳng biết ai với ai, may Hội nhà văn cho đi thăm Thủy điện Sông Đà tình cờ nó ngồi cùng ghế với mình, nghỉ lại khách sạn Hòa Bình cũng tình cờ mình được phân cùng phòng với nó, thế là quen nhau. Continue reading

Nguyễn Đình Toán, khổ vì yêu

Chả nhớ mình quen anh Toán ( Nguyễn Đình Toán) lúc nào, hình như lâu lắm rồi, đâu như năm 1987 thì phải. Khi đó mình mới nổi, đi đâu cũng có người đón  rước chào mời, thích lắm. Ra Hà Nội mình vẫn hay tạt vào 51 Trần Hưng Đạo, giống như 81 Trần Quốc Thảo ở Sài Gòn đấy là nơi tụ tập của văn nghệ sĩ. Muốn tìm ai cứ ra đấy thế nào cũng gặp. Continue reading

Tuấn cơm có thịt

 Mình biết Trần Đăng Tuấn khá lâu, từ cái thời mình đánh đu với ông Khải Hưng làm phim Gió qua miền sáng tối, bộ phim truyền hình dài tập đầu tiên của Việt Nam. Quen thì quen vậy thôi chứ chưa bao giờ ngồi nhậu với nhau một lần nào. Khi đó Tuấn làm trưởng kênh VTV3 thì phải, đối với mình là quan to, sau này lão lên phó tổng giám đốc lại càng to, cái sự xa cách giữa mình với lão lại càng lớn. Continue reading

Tạ Duy Anh, Lão Khổ

Mình quen Tạ Duy Anh từ năm 1992, khi nó vừa đoạt thủ khoa khóa 4 trường viết văn Nguyễn Du cùng với Võ Thị Hảo. Được giữ lại Trường làm trợ giáo, Tạ Duy Anh cùng với anh Phạm Vĩnh Cư, hiệu phó Nhà trường, đi từ Bắc chí Nam tuyển học trò khóa 5, có ghé qua nhà mình ở Quảng Trị “ dụ dỗ” mình đi học. Mình cũng thích lắm nhưng kẹt con còn bé, vợ không có việc làm, bỏ đi học lấy gì nuôi vợ con, đành chịu.

Suốt buổi chỉ có anh Cư nói chuyện với mình, Tạ Duy Anh chẳng nói gì. Nó đi đi lại lại ngắm nghía cái nhà mới xây của mình, vào chuồng lợn xem mấy con lợn mới nuôi, chui ra cả vào hố xí đổ thử gàu nước xem hố xí có thông không. Rồi nó nhảy tót ra ngoài đi vòng quanh nhà, ngắm đông ngắm tây gật gà gật gù y chang thầy địa lý đi tìm long mạch vậy. Continue reading

Nhớ Kim Lân

Không nhớ gặp cụ khi nào, hình như ba bốn chục năm về trước. Có lẽ không lâu  đến thế. Việc thấy cụ trên phim và gặp cụ ngoài đời làm mình lẫn lộn chẳng còn nhớ đích xác gặp cụ năm nào, ở đâu.  Chỉ nhớ năm 1988 mình dự trại viết Suối Hoa ở Hà Bắc thì cụ đã mày tao với mình, thân thiết gần gũi lắm rồi. Mình ít khi gặp cụ, một năm đôi ba lần chứ không hơn. Riêng hai tháng ở trại viết Suối Hoa hầu như tuần nào cũng gặp cụ. Continue reading

Nhớ Thu Bồn

Thời sinh viên mình làm thơ, vẫn thường lai vãng mấy tờ văn nghệ ở Hà Nội, quen hết lượt các nhà văn lớp trước, riêng Thu Bồn là mình không dám quen.  Đứng xa xa thấy anh to đen như con gấu là sợ, chưa khi nào dám đến gần. Ba lần mình thấy Thu Bồn thì cả ba lần anh đều trâm ngâm đi đi lại lại trước sân, mặt mày nghĩ ngợi rất lung như đang làm thơ vậy, muốn chào anh một tiếng nhưng đành tắc lưỡi đi qua. Về nhà lại tiếc không được nói chuyện với Thu Bồn, nhà thơ mình ngưỡng mộ từ bé.

Một lần mình thấy anh Kha ( Nguyễn Thụy Kha) đứng với chuyện với Thu Bồn ở 51 Trần Hưng Đạo  (Hà Nội), mình liều xông đến. Anh Kha giới thiệu với Thu Bồn, nói Nguyễn Quang Lập, thằng em. Thu Bồn à và bắt tay, nói ngồi đâu cũng nghe ông Tường ( Hoàng Phủ Ngọc Tường) nhắc đến mày, tưởng mày già rồi, ai ngờ trẻ thế này. Continue reading

Gã ăn mày thi sĩ

Hè năm 2002, mình đến Hội văn nghệ Quảng Bình thăm cái Huế, thủ quĩ- văn thư của Hội. Hồi ở Huế, nó làm thủ quĩ- văn thư của Hội văn nghệ Bình Trị Thiên, anh em đồng hương đồng khói  rất quí mến nhau, coi nhau như anh em. Khi nào nhậu kẹt tiền mình đều a lô cho nó, trăm lần như một nó đều lén lấy tiền Hội đem ra cho mình mượn. Quán rựợu chị Phước phía sau Hội, mình nhậu kí nợ ở đó thường xuyên, lâu lâu không thấy mình trả nợ, chị Phước chẳng thèm hỏi mình, cứ hỏi cái Huế là nó đưa liền. Anh em chí thiết như thế nên khi nào về Đồng Hới, người đầu tiên mình tới thăm là nó. Hôm đó mình đến Hội Văn nghệ Quảng Bình, cái Huế đang bận đánh máy công văn, nói anh ngồi đó chờ em chút.

Mình ngồi đợi, thấy tập hồ sơ xin kết nạp vào Hội bèn lấy xem qua. Continue reading

Mai Văn Hoan say

Mình quen Mai Văn Hoan từ năm 1980, hình như vào cuối tháng 8 thì phải, khi đó mình vừa tốt nghiệp Bách Khoa, nhảy tàu buôn chè từ Vĩnh Phú vô Huế, vẫn thường tới ngủ lại nhà thầy Lâm, thầy giáo dạy văn lớp 10, người cùng làng với mình.  Hồi đó đói lắm, được thầy cho ngủ nhờ là may lắm rồi, không dám ăn uống. Đến bữa mình thường vẫn tránh đi, nói phét người này mời cơm người kia mời rượu rồi tót ra chợ Bến Ngự Continue reading

Chào nhé, Dương Kiều Minh!

Thật bất ngờ khi hay tin Dương Kiều Minh đã ra đi (tại đây), ngồi ngẩn ngơ suốt buổi chiều. Giờ mới viết được đôi dòng.

Với mình thì cùng với Nguyễn Quang Thiều, Trần Anh Thái, Dương Kiều Minh là một trong rất ít các nhà thơ cùng thế hệ với mình có khát vọng cách tân thơ Việt. Thời này có khát vọng không thôi cũng đã quí hóa lắm rồi.

Với các tập thơ Củi lửa, 1989; Dâng mẹ, 1990; Những thời đại thanh xuân, 1991; Tôi ngắm mãi những ngày thu tận, 2008.. nổ lực đổi mới thơ ca không mệt của Dương Kiều Minh đủ để ghi danh anh vào lịch sử thơ ca Việt cuối thế kỉ 20.

Nhớ Minh ở vỉa hè trước nhà Lê Thiết Cương, Continue reading

Ông ăn gan trời

Mình quen Trần Chấn Uy từ năm 1988, thời nó võ vẽ làm thơ, mình võ vẽ viết kịch. Sở Văn hóa Phú Khánh (cũ) mở trại sáng tác kịch bản sân khấu, mình được mời tham dự, lần đầu mình biết Nha Trang, biết Đỗ Kim Cuông, Hoàng Nhật Tuyên, Đặng Minh Châu, Phạm Dũng và  nó. Lâu ngày quá không nhớ nhà nó ở  phố nào, chỉ nhớ đó là dãy nhà cấp 4 xập xệ, khu tập thể giáo viên trường Cao đẳng sư phạm, nhà nó chừng 20 chục mét chật ních, tối thui. Mình nhớ mãi cái bóng đèn tròn treo lủng lẳng đỏ đòng độc, lúc nào cũng ở tình trạng sắp tắt. Có ai xô cửa mạnh vào nhà là nó tắt phụt, thằng Uy lấy cán chổi đụng khẽ, nó lại sáng.

Thằng Uy cười nhăn nhở, nói bóng đèn nhà thầy giáo thì thế thôi, Continue reading

Ông bán vé về tuổi thơ

Tối qua nhậu về, mở mobile thấy tin nhắn của Ánh (Nguyễn Nhật Ánh) tới từ lúc nào: “Đang đọc lại bài Bạn bè một thuở giờ đâu tá của Lập, thấy chính xác đến mức rờn rợn”, tự nhiên sực nhớ đã lâu lắm rồi mình chưa gặp Ánh.

Mình biết Ánh, đọc thơ nó từ năm 1980, nhưng mãi đến năm 1998, khi nó viết cho Kim Đồng bộ Kính vạn hoa Continue reading

Tô Nhuận Vĩ, một chút chấm than và chấm lửng

Mình biết tên tuổi Tô Nhuận Vĩ từ thời mình còn học cấp III. Hồi đó tối nào mình cũng ngồi dưới loa truyền thanh của làng nghe đài, mấy chương trình Kể chuyện cảnh giác, Tiếng thơ, Đọc truyện đêm khuya là không thể bỏ qua được.  Hai tập tiểu thuyết Dòng sông phẳng lặng của anh Vĩ  được Đài  đọc rền rĩ  ba tháng trời trong chương trình Đọc truyện đêm khuya. Hồi đó cứ đến giờ đọc truyện Dòng sông phẳng lặng Continue reading

Cu Vinh

Nhà mình có tám anh em, cu Vinh (Nguyễn Quang Vinh) là con út.  Cái tên của nó vốn là tên của mình. Lúc mình mới sinh, ba mình đặt tên Vinh, Nguyễn Quang Vinh, hình như để chào mừng Chiến thắng Điện Biên thì phải. Sau, thấy mình ốm yếu quá, ba mạ mình “bán” cho thầy. Ông thầy đổi tên Vinh ra tên Lập, ý là tự lập, từ đó mới có tên Nguyễn Quang Lập. Cái tên Nguyễn Quang Vinh thuộc phần thằng con út, là nó.

          Mạ mình kể khi có chửa cu Vinh bà ngượng lắm. Thời xưa năm mươi tuổi là lên lão rồi, tuổi ấy còn có chửa thật ngượng chết đi được, mỗi lần ra chợ bà phải lấy nón che bụng. Thế nhưng bà chẳng nhớ nó sinh năm con lợn (1959) hay năm con chuột (1960), tất nhiên ngày tháng sinh bà cũng chẳng nhớ. Cu Vinh tự ghi ngày sinh của nó rất hoành tráng: ngày 19 tháng 5 năm 1960. Sau biết 1960 là năm con chuột, nó sửa lại năm 1959, năm con lợn cho hoành tráng, hi hi. Continue reading

Anh Hờ Hờ

Sáng nay hết tiền, lò dò ra cột rút tiền, vừa đẩy cửa cabin ATM thì gặp ngay một người đàn bà chừng năm mươi tuổi. Chị nhìn mình cười cười, nói chào nhà văn rồi cúi mặt bỏ đi. Nhìn mặt hơi quen quen nhưng không nhớ ra là ai, nghĩ bụng chắc là một blogger nào đó. Đỗ Trung Quân vẫn hay trêu mình, nói bác Lập có cả một trung đoàn fans hâm mộ tiền mãn kinh, đi đâu cũng gặp, ngồi đâu cũng gặp. Hi hi, nghĩ bụng chắc chị này cũng vậy. Về tới nhà mới nhớ ra đó là vợ anh Hờ Hờ. Ủa, vợ chồng anh Hờ Hờ vào Sài Gòn khi nào nhỉ?

Gọi là anh Hờ Hờ là vì anh này hay cười hờ hờ, nói gì cũng cười hờ hờ rồi mới nói. Đầu câu cười hờ hờ, cuối câu lại cười hờ hờ, rất vui. Anh to cao đen thui, rất gấu. Người như võ sĩ hạng nặng, thơ phú thì ỏn ẻn như con gái, sến chảy nước. Continue reading

Nhớ Hải Kỳ

Trong đời sống văn nghệ,  có những người rất nổi tiếng nhưng không ai biết họ nổi tiếng vì cái gì, vì sao mà nổi tiếng. Chỉ biết họ rất nổi tiếng, còn bảo tác phẩm họ đâu thì chẳng ai biết. Anh Tường (Hoàng Phủ Ngọc Tường) vẫn hay ví von, nói mấy người đó như là mấy cục thịt thừa ngộ nghĩnh, ai nhìn thấy đều nhớ ngay, có khi nhớ suốt đời dù biết nó chẳng có giá trị gì.

Ngược lại, có những người tiếng tăm chẳng có bao nhiêu nhưng người trong nghề rất nể phục, ai từng biết tác phẩm của họ đều đinh ninh đó là người thực tài. Hải Kỳ thuộc loại này. Nếu hỏi 10 người Hải Kỳ là ai, cầm chắc 9 người không biết, người còn lại may ra mới biết anh là nhà thơ. Nếu hỏi kĩ hơn Hải Kỳ có tập thơ nào, cầm chắc người đó cũng chẳng nhớ.

 Lý do thật đơn giản, Hải Kỳ ít khi in thơ lên báo, nói chung anh chẳng quan tâm gì đến việc in ấn. Continue reading

Trần Tiến, kiếp du ca

Hôm qua mình đến dự lễ 100 năm ngày sinh Lưu Trọng Lư gặp Trần Tiến, chưa kịp nói chuyện gì anh đã ghé tai mình, nói công tác nhậu của mày dạo này thế nào. Mình cười, nói yếu kém đi rất nhiều nhưng vẫn còn chơi được. Anh đập đùi vui vẻ, nói thế là hay rồi, xong cuộc này về nhà Nguyễn Mạnh Tuấn nhậu nhé. Tao hẹn với nó rồi. Mình nói anh cũng quen cụ Lưu Trọng Lư à. Anh nói chứ sao, tao có một chương trình thơ Lưu Trọng Lư nhạc Trần Tiến rất ấn tượng, đến chết cũng không quên. Continue reading

Nhớ Văn Tâm

Mình quen Văn Tâm từ năm 87, mãi đến năm 92, 93 gì đó Bảo Ninh mới rủ đến nhà anh chơi, từ đó qua lại nhà anh nhiều lần, được anh đối xử rất trân trọng, quí mến. Nói thật trước đó mình chẳng biết Văn Tâm là ai, đọc bài anh viết về truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp rất thích nhưng cũng chẳng cố công tìm hiểu tác giả. Đôi khi ngồi nhậu, nghe mấy anh nhà văn lớp trước nói Văn Tâm nói thế này, Văn Tâm nói thế kia cũng không để ý. Một hôm mình đến báo Văn Nghệ lấy nhuận bút cái truyện ngắn, đi ra cửa  súyt va vào anh đang dắt xe đạp đi vào. Anh nhìn mình, nói Nguyễn Quang Lập phải không? Mình vâng. Anh bắt tay mình rất chặt, nói vừa đọc cái Chớp Ri của cậu xong. Rồi anh đảo xe ra cửa, nói mình đi đâu ngồi chút đi. Continue reading