Những chuyện có thật và bịa đặt của tôi 7

 

Truyện dài

Tôi và tất cả những ai có tên trong cuốn sách này đều do tôi tạo ra, kể cả bố mẹ tôi.

7. Không phải ba tôi tin ông có thể làm được cái điếu cày trong vòng mười lăm phút, cũng không phải ông tin nếu làm được điếu cày trong vòng mười lăm phút thì ông sẽ được tha bổng. Tha sao được mà tha. Tính mạng của ông gắn bó không rời với tính mạng Đội Trưởng. Ông được sống tất Đội Trưởng phải chết, không chết cũng tàn đời.

Lúc này đây ba tôi đã mất hết quần chúng, có nói gì cũng chẳng ai tin. Nhưng một khi ông đã được tha bổng tất trước sau ông cũng có quần chúng trong tay. Thứ quần chúng chỉ biết hỉ nộ ái ố theo chỉ thị lúc nào cũng có sẵn, ở đâu cũng có sẵn. Bất kì ai ở trường hợp như ba tôi cũng  thừa sức đưa Đội Trưởng vào vòng lao lý, đang khi tội hủ hóa là một tội tày đình.

Chuyện này không ai dạy Đội Trưởng cũng biết thừa. Giao kèo của Đội Trưởng làm ba tôi chợt nảy ra một ý tuyệt vời: Trốn! Chỉ có cách bỏ chạy mới hòng thoát thân. Chạy đi đâu, chạy bằng cách nào? không biết. Nhưng phải  bỏ chạy, biệt tích trong vòng một năm, hoặc hai năm hoặc lâu lâu hơn nữa, nhất định có ngày Đội Trưởng biến mất và ông sẽ được trở về với vợ con, với quê hương bản quán.

Chợt hiện ra trong ông con đường tìm đến đỉnh Chóp Chài. Mười lăm năm trước ông đã lần mò đến đấy để gặp gỡ và đi theo những người cùng chí hướng. Nơi ấy bây giờ không còn ai, tất cả đã xuống núi, đã nhận được những vị trí xứng đáng, bù lại những tháng năm gian nan cùng cực, mạng sống như trứng treo đầu đẳng.

Nói những vị trí xứng đáng là nói cho oách, thực ra là giá đền bù không đắt cũng chả rẻ, phú quí không có nhưng vinh dự thì đầy ắp. Đấy là thứ bổng lộc nhất thời, không bán được một xu, ai  ai cũng làm ra vẻ không cần nhưng một khi có nó chẳng ai muốn buông, lắm khi để có nó người ta sẵn sàng đánh đổi bằng cái chết .

Sau tiếng dạ reo vang giữa mưa to gió lớn nghe như một tiếng khóc òa, bốn sợi dây thừng được tháo tung, ba tôi đứng vụt dậy. Không kịp nói lời chia tay với vợ con, ông chạy vụt đi, cứ hướng bụi tre ngà cuối xóm Long Hòa mà lao tới. Mất chín phút ba tôi mới tới được bụi tre ngà, sáu phút vượt qua bãi phi lao cằn, chạy sấp mặt mất mười một phút mới tới làng Nổ.

Ba tôi biết đây là thời điểm Đội Trưởng bắt đầu khả nghi, cho người đi tìm. Ông biết đích xác thời gian kể từ khi Đội Trưởng khả nghi, sai người đi tìm, người đi tìm trở về báo không tìm thấy, lại sai người đi tìm một lần nữa, lại trở về báo không tìm thấý, Đội Trưởng quyết định huy động một ngàn quần chúng càn quét khắp Thị Trấn.

Khi Đội Trưởng biết chắc chắn ba tôi đã bỏ trốn, huy động khẩn cấp trung đội dân quân đuổi theo ba tôi, cả thảy mất ít nhất một giờ chẵn. Khi đó ba tôi đã đến làng Phù, nơi có một người đàn bà sẵn sàng che chở ông bởi vì ông luôn che chở bà trong suốt thời gian ở chiến khu Chóp Chài và làm cho bà sướng phát điên trong hốc đá lạnh buốt những đêm đói rét triền miên.

Bà đã chết chém cách đó ba ngày nhưng ba tôi không hề biết. Đội trưởng làng Phù thích xử tử bọn phản động bằng dao cùn chém cổ. Cứ một nhát chém là một lần hô đả đảo và muôn năm, hô đến rát họng cổ vẫn chưa lìa. Cái cổ ba ngấn tuyệt vời kia chẳng ngờ lại dẻo và dai đến kì lạ.

Phải mất non một giờ mới có thể làm đứt nó, thậm chí khi đầu bà đã gục hẳn xuống, phế quản đã phơi ra một cái lỗ đen ngòm, máu tươi phun ngược lên trời, xối khắp cơ thể bà, chỉ còn một tí da dính phía dưới ức, người ta chém thêm vài chục nhát nữa cái đầu vẫn bám chặt không chịu rơi.

Đội trưởng làng Phù phải nhảy ra. Ông cầm lấy hai tai bà vừa vặn vừa giật đến toát mồ hôi mới nhổ được cái đầu ra khỏi cổ. Cái cổ cao ba ngấn chỉ còn một dúm thịt đỏ lòm, xám ngoét. Đội trưởng làng Phù ném cái đầu xuống đống rơm bò ăn, nói bà con thấy chưa, vì răng cách mạng gọi bọn phản động là bọn đầu bò đầu bướu.

Cái đầu bò đầu bướu mới hôm qua còn dướn cao lên giữa đám đông hô muôn năm và đả đảo, hôm nay đã nguội lạnh dúm dó trong đống rơm bò ăn, trong chốc lát bị người ta cào như cào cứt bò khô xuống cái hố nông choèn đào sẵn dành cho bọn phản động.

Ba tôi không hề hay biết, ông đang chạy về làng Phù trong khát vọng sống mỗi lúc một rực lên. Ông chạy thục mạc trên trảng cát có hằng hà sa số những bụi cây lúp xúp, vượt qua làng Nổ khá dễ dàng không một ai phát hiện, hay ít ra ông cũng có cảm tưởng không bị ai phát hiện. Cách rặng trâm bầu làng Đông không đầy hai cây số, ba tôi dừng lại .

Ông đứng trên một đụn cát cao, nhìn về phía sau. Không có ai đuổi theo. Với thân hình đầm đìa mồ hôi nhem nhuốc đất cát, ba tôi nở một nụ cười mãn nguyện. Kế hoạch trốn chạy của ông sắp được hoàn thành, cõi sống đã mở ra trước mặt. Từ đó ông có thể thong dong cứ men theo rặng trâm bầu râm rịt sum sê này mà tiến bước, chỉ trong vòng hai mươi phút sẽ đến làng Phù, nơi mà ba tôi tin là cõi sống.

Ông không hề biết đó là cách tính toán cực kì hoang đường của kẻ bị đẩy đến thế cùng vẫn không chịu vứt bỏ bất kì niềm tin nào, kể cả niềm tin vào những kẻ đã và đang gây cho ông cái chết.

Ba tôi lọt vào rặng trâm bầu cũng dễ dàng như khi vượt qua làng  Nổ, không có ai phát hiện, hay ít ra cũng có cảm tưởng không bị ai phát hiện. Ông đâu biết người ta đã vượt lên trước bằng một con đường tắt. Hai mươi  ba người đang phủ phục phía sau những gốc cây trâm bầu, cách ông chừng không đầy vài chục bước chân.

Ông ngồi dựa vào một gốc cây trâm bầu vừa để nghỉ ngơi chút đỉnh vừa để tính toán xem mình phải nói như thế nào với người đàn bà đã bị ông lẳng lặng bỏ rơi.  Công việc quá bận rộn là một lý do. Những ngày đầu tiếp quản Thị Trấn với tư cách một ông chủ tịch được chỉ định, quả thật ông không còn tâm trí nào để nghĩ đến bà.

Ông tắc lưỡi cho qua, phớt lờ những lời bà nhắn gửi vu vơ với ai đó, đôi khi cả những lá thư  bà viết đầy lỗi chính tả, cả những lần bà bất ngờ đứng chắn ông ngang đường, ném cái nhìn hờn dỗi rồi quay ngoắt đi sấp mặt, đôi bờ vai rung lên sau mỗi lần nấc nghẹn.

Dụ dỗ một người đàn bà sẵn lòng yêu mình thật quá dễ, chỉ trong vài giây ba tôi đã nghĩ ra cách phải làm thế nào để bà phải mủi lòng, sẵn sàng rơi vào vòng tay của ông, úp mặt vào ngực ông khóc thút thít, mặc cho ông kéo tuột áo xống, không cần phải nói một lời nào, và sau đó sẵn lòng đào hầm bí mật che chở cho ông, hoặc cùng ông trốn lên đỉnh Chóp Chài.

Ba tôi mỉm cười trước viễn cảnh gần kề. Ông hít một hơi thật sâu, chống gối đứng lên, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ bỗng dưng ập đến, kết quả ba ngày ba đêm không một lần chợp mắt trong đình thờ họ Nguyễn, nơi giam giữ ông đợi ngày hành quyết. Ông đã đứng lên được rồi nhưng lại rơi phịch xuống, cứ thế lịm đi trong những chập chờn đen đỏ. Những chập chờn đen đỏ phút chốc trùm lên ông, đẩy ông lún sâu vào không cách gì cưỡng lại.

Ông trôi nổi trong chập chờn đen đỏ khi rực lên phấp phới khi lạnh ngắt hun hút, trong âm u những âm thanh khi dấy lên đồng loạt rào rào khi nỉ non như những giọt nước rơi, trong những làn gío nhẹ khi thoang thoảng hương lá sả khi ngậy mùi người, thứ mùi người của đám đông đầy mồ hôi và bùn đất.

Ba tôi chìm xuống trong cảm giác nhẹ tênh, một trạng thái rơi tự do vừa nhẹ nhõm vừa bất an. Ở đâu đó bốn xung quanh thi thoảng lại vang lên những tiếng thở hắt ra trong ánh sáng lờ mờ màu lá mạ lẫn với màu mực Cửu Long. Những tiếng thở hắt ra nhẹ và êm, như một tiếng reo khẽ khàng của ai đó đang nơm nớp lo âu bỗng nhận được một tin vui.

Ông tụt dần, tụt dần giữa những tiếng thở hắt ra như thế ngày càng nhiều hơn, dày đặc và dồn dập đến nỗi không còn nhận ra đó là những tiếng thở hắt ra, chúng cộng hưởng thành tiếng xì hơi của lốp xe, tiếng xì hơi của nhiều lốp xe. Khi ba tôi lơ lửng giữa khoảng không hình trụ sâu hun hút thì khắp nơi vang lên tiếng xì hơi dữ dội của ngàn vạn lốp xe.

Ánh sáng vẫn lờ mờ, đùng đục nhưng màu mực Cửu Long đã biến mất chỉ còn màu lá mạ mỗi lúc một đặc sánh. Không rõ đây là nơi nào, cũng không cần biết đây là nơi nào, ba tôi tụt dần trọng trạng thái rơi tự do vừa nhẹ nhõm vừa bất an.

Khoảng năm trăm mét đầu tiên ba tôi không hề thấy gì, đúng hơn ông chỉ thấy vô số những mảnh vỡ bay dập dềnh quanh ông. những mảnh vỡ của cái gì không biết, cũng không cần biết chúng là mảnh vỡ của cái gì, ba tôi khoan khoái dập dềnh cùng với chúng tụt dần xuống đáy một không gian hình trụ có bán kính chừng vài km.

Đến chừng km đầu tiên, ba tôi chợt nhận ra không chỉ một mình ông trôi nổi giữa khoảng không hình trụ sâu hun hút, có rất nhiều người, không phải, rất nhiều mặt người, những cái mặt mỏng dính như những mặt nạ giấy bồi, thứ hàng mã vẫn bày bán ở cuối chợ Thị Trấn. Những mặt nạ sống đang dập dềnh quanh ông cùng với vô vàn những mảnh vỡ.

Gọi là mặt nạ sống bởi vì chúng không phải là những mặt nạ, kì lạ thay chúng chính là mặt người đang sống, tựa hồ người ta vừa tách phần mặt ra khỏi đầu, giữ nguyên trạng thái sống của chúng, thả cho bay dập dềnh trong khoảng không hình trụ kì quái lần đầu ba tôi mới biết.

Phía sau mỗi mặt nạ có đánh số, ghi tên người. Ba tôi biết chắc như vậy vì đột nhiên một mặt nạ bay chờm lên trước mặt ông, cảm tưởng nó sẽ úp  sát mặt ông và mắc cứng ở đấy, nhưng không, nó chỉ dừng lại  trong chốc lát rồi lật nghiêng, chao đi, lẫn vào  muôn ngàn vạn mặt nạ khác.

Ba tôi kịp thấy phía sau mặt nạ có đánh số 107 và ghi tên: Mohammed, cái tên Ảrập nghe rất quen nhưng ông không nhớ đó là ai. Lại cái mặt khác bay chờm lên trước mặt ông, nó được đánh số 20799, có tên Frăngxoa Rabơle. Tuyệt vời! Đấy là nhà văn Pháp ba tôi cực kì hâm mộ, tuy ông mới đọc được một cuốn trong bộ truyện Gácgăng chuya và Păngtagruyen, với vốn Pháp văn mới sạch nước cản, ông cũng nhận ra được giọng điệu trào tiếu đặc sắc của ông này.

Hóa ra tất cả những cái mặt đang dập dềnh quanh ông đều là mặt của ai đó đã từng có ở trên đời, ở khắp hành tinh bỗng tụ về dập dềnh trong khoảng không hình trụ vĩ đại này. Mặt số 1175 là mặt của Trần Tử Ngang. Ôi cám cảnh gặp gỡ thế này sao Trần Bá Ngọc tiên sinh!

Mặt số 669001 là mặt của thằng chó chết Franco, thủ lĩnh đảng “súng dài”, tên độc tài sống dai nhất trong lịch sử những tên độc tài. Mặt số 7008 là mặt của người đẹp Đát Kỷ, cái mặt không biết cười nhưng dâm đãng và ngu xuẩn hết chỗ nói. Mặt số 559001 là mặt của Ađam Smith, chịu, chẳng biết ông này là ông nào.

Bỗng  rào rào, hàng trăm cái mặt tăng tốc độ bay vun vút, tranh nhau đâm bổ xuống phía dưới đáy. Lẫn trong tiếng rào rào, vang lên tiếng kêu của  ai đó, nói Trọng Ni! Trọng Ni! Thuyết chính danh của ngài ra sao rồi. Tiếng kêu của ai đó vang lên hai ba lần vẫn không có tiếng đáp lại. Mãi sau mới nghe tiếng đáp trễ nải ngay sát bên trái tai ba tôi, nói ta có biết đâu. Ngươi hỏi Mạnh Kha, Tuân Huống xem sao!

Hóa ra cái mặt Khổng Tử ở sát ngay tai trái ba tôi không đầy một cen-ti-met. Ba tôi vội vàng quay mặt sang trái, cơ hội ngàn vàng để ông tỏ mặt con người suốt hai ngàn rưởi năm nay chẳng ai biết nó tròn hay méo. Nhưng ba tôi không quay sang được, dù đã cố gắng hết sức ông vẫn không sao  lật được mặt của mình nghiêng sang trái.

Lúc này ba tôi mới phát hiện ra chính mình cũng chỉ còn trơ lại mỗi cái mặt, một cái mặt cũng đã bóc tách khỏi phần đầu, nằm lật ngửa trôi dập dềnh giữa muôn vàn cái mặt khác. Ba tôi không biết mặt mình được đánh số bao nhiêu và người ta có ghi đúng tên Nguyễn Quang Đạng không, hay vẫn  như dân Thị Trấn cứ một mực gọi ông là thầy Đặng.

Thật ra lúc này ba tôi không quan tâm lắm điều đó, ông chỉ muốn lật nghiêng xem cho tường mặt Khổng Tử, bậc đại danh ông suốt đời ngưỡng mộ, lắm lúc ông còn chẳng tin người này lại có thực trên đời. Cơ hội ngàn vàng đang ở bên tai trái ba tôi không đầy một cen-ti-met, thế mà ông không cách nào lật nghiêng được cái mặt của mình. Ba tôi hít một hơi thật sâu, gồng hết sức, cố xoay nghiêng.Bật! Được rồi! A ha ha … Ba tôi cười vang, cố mở to mắt ra nhìn.

Quái lạ!

Trước mắt ba tôi là một cái mặt đàn bà đang khóc. Định thần lại một chút ba tôi nhận ra rành rành đấy hoàn toàn là mặt của mạ tôi. Sau mặt mạ tôi là mặt của các con ông, sáu cái mặt trẻ con cả thảy. Chẳng hiểu ra làm sao cả. Ở đâu ra những cái mặt thân quen thế này?

Ba tôi lật ngửa mặt mình, lần này ông thực hiện quá dễ dàng và ngay lập tức ông còn nhận ra rõ ràng ông còn nguyên xi cả thân thể và mặt ông không hề được bóc tách ra khỏi đầu, không hề trôi dập dềnh trong khoảng không hình trụ như ông tưởng. Ông đang nằm trong nhà mình, xung quanh là vợ con ông, chỉ có vợ con ông, không ai khác. Tất cả đang nước mắt dầm dề.

À không, không phải là nhà ông, chính là cái chuồng bò Đội Trưởng đã thí cho sau khi lôi cổ ông đi cùng với biên bản tịch thu tài sản. Thế này là thế nào? Ba tôi nhớ mang máng hình như ông đang chạy trong rặng trâm bầu sau lưng làng Đông, hướng về làng Phù, trong cuộc tự phóng sinh gian khổ và nguy hiểm.

Đúng rồi! Ba tôi nhớ ra rồi, nhớ hết cả, ông còn biết đích xác mình vừa trải qua một giấc mơ, chỉ là một giấc mơ phù phiếm mà thôi. Bây giờ ba tôi nhận ra xung quanh ông không chỉ có gia đình tôi, cả một đám đông chừng vài chục người, đa số là bà con hàng xóm đang đứng chật cứng trong cái chuồng bò mười bốn mét vuông. Họ nhìn ba tôi, những cái nhìn hồ hởi phấn khởi và đang chờ đợi ông thốt lên một lời, lời gì cũng được, miễn là được thốt lên từ cửa miệng ông.

Ba tôi lần lượt nhìn hết lượt những cái mặt hồn hậu kia, vẫn không hiểu ra làm sao cả. Có chuyện gì nghiêm trọng đến mức hết thảy hàng xóm lại vây đến quanh ông? Có trời mà biết được. Chợt ông chồm dậy, chực vùng té chạy. Nhưng ngay tức khắc ông biết làm thế chỉ tổ vô ích khi cái mặt Đội Trưởng đang rẽ những cái mặt hàng xóm tiến vào, chỉ cách mặt ông không đầy một mét. Phía sau Đội Trưởng, cái mặt chị Hiên đang lấp ló .

Đội Trưởng nhìn ba tôi ngượng ngập rụt rè,  nói anh Đạng. Mặt ba tôi tái mét. Ông ngước lên trân trố nhìn Đội Trưởng, nói tôi còn thiếu nợ Đội Trưởng cái điếu cày. Để tôi làm…

Mọi người cười ồ. Tiếng cười rộ lên rồi im bặt. Tất cả lại im lặng nhìn ông. Mặt Đội Trưởng  đờ đẫn, dài thuỗn ra. Mặt chị Hiên tái xanh tái xám. Họ sợ, hình như thế. Ông Kiểm Hiền, công thần số một Thị Trấn, chống nạng rẽ đám đông đi vào. Ông dơ cái nạng chỉ vào mặt ba tôi, nói sửa sai rồi, đụ mạ.

Dứt lời ông chống gậy rẽ đám đông đi ra, không quên ném cái nhìn khinh bỉ vào mặt Đội Trưởng và cố tình thúc cái gậy vào háng chị Hiên. Kiểm Hiền tiên sinh, gã say thời đại mới, đã hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày có một câu tỉnh táo, tự ông ra lệnh cho ông, trước khi chìm vào nhưng cơn say triền miên.

Ba tôi vẫn không hiểu, ông mở to mắt ngơ ngác nhìn mọi người, nói  sửa sai là cái chi. Mọi người lại cười ồ. Mạ tôi chồm đến chụp lấy tay ba tôi nấc lên, nói hết tù hết tội rồi anh ơi, không ai giết anh nữa mô.

Mạ tôi òa khóc, nói ôi anh ơi anh ơi trời có mắt. Tiếng khóc vỡ òa vào im lặng nghe rờn rợn. Nghe rờn rợn tiếng thút thít của chị Liên, chị Nghĩa tôi. Anh Thắng hai tuổi cũng khóc theo, anh đã nẩy sinh thứ tình cảm a dua ngay từ thủa thiếu thời. Anh Huy không khóc. Anh đứng riêng ra một góc, dựa cột nhà ngửa mặt lên trời, đôi mắt mở to đẫm nước. Anh Tường đứng nhăn răng cười không ra tiếng, nói ba ơi ba, có chết nữa không ba. Lúc này ba tôi mới tin mình hảy còn sống, chính xác là ông đã thoát chết.

135 comments on “Những chuyện có thật và bịa đặt của tôi 7

  1. @ Bọ ! Các cậu này vắng mặt mình một chút là lấy mất con tem của mình
    Tem con số 6 Bọ nhé !

  2. Top 10. kekekeke.
    Chờ mãi vẫn hụt tem nhất…hic.
    Top 10 vẫn sướng…

  3. Ua chầu, đọc đến cái đoạn chặt cái cổ cao ba ngấn bằng dao cùn mà thấy lạnh hết cả sống lưng, khiếp quá nì:

    “Phải mất non một giờ mới có thể làm đứt nó, thậm chí khi đầu bà đã gục hẳn xuống, phế quản đã phơi ra một cái lỗ đen ngòm, máu tươi phun ngược lên trời, xối khắp cơ thể bà, chỉ còn một tí da dính phía dưới ức, người ta chém thêm vài chục nhát nữa cái đầu vẫn bám chặt không chịu rơi.”

    Ôi ruộng đất trả về cho dân cày theo cách ni thì nỏ biết răng nữa, bác Mao ơi là bác Mao, cố vấn TQ ơi là cố vấn TQ, đường lối ơi là đường lối, hu hu…

    • Đọc đoạn chặt cổ bằng dao cùn này nhớ cảnh trung úy Xăm chặt đầu chị Sứ của Anh Đức. Bọ tả rùng rợn quá.

      • bọ cũng chần chừ mãi không biết có nên post đoạn ni lên không, nói thật cũng hơi ngại, biết thế nào cũng có người mắng cho đọan này

      • Ông nớ sau khi chặt đầu… đã bị ám ảnh nên lôi tòan bộ gia đình vào Kiên Giang định cư ( theo suất tái định cư ) sau này con ông ta lấy vợ Miên rồi sinh ra bòong Xăm, lớn lên làm đến trung úy. Chính hắn đã chặt đầu cô Ba Sứ , nhưng lần ni là do cô Ba Sứ có bộ tóc dày nên ….

  4. Anh Thắng hai tuổi cũng khóc theo, anh đã nẩy sinh thứ tình cảm a dua ngay từ thủa thiếu thời.

    Câu này hay nhất mà em biết được kể từ lúc em biết đọc sách tới chừ. Bọ viết phần này quá hấp dẫn.

    • hi hi bọ biết răng rôì TN cũng thích câu ni

  5. Anh Huy không khóc. Anh đứng riêng ra một góc, dựa cột nhà ngửa mặt lên trời, đôi mắt mở to đẫm nước
    ———————-
    Thich nhat hinh anh nay

    • Mình cũng thích anh Huy ngay từ đầu, sau này chắc còn nhiều chuyện hay nữa.

  6. Định là đọc hết rồi mới “soi” cho hoành tráng mà không cưỡng được.Bọ tài quá!
    Thích hết,khúc nào cũng lôi cuốn.Thế mới chết em!
    “Hóa ra cái mặt Khổng Tử ở sát ngay tai trái ba tôi không đầy một cen-ti-met. Ba tôi vội vàng quay mặt sang trái, cơ hội ngàn vàng để ông tỏ mặt con người suốt hai ngàn rưởi năm nay chẳng ai biết nó tròn hay méo. Nhưng ba tôi không quay sang được, dù đã cố gắng hết sức ông vẫn không sao lật được mặt của mình nghiêng sang trái.”
    Tâm đắc hay sao đây?Chịu!Không nói được…
    Cảm ơn Bọ và chúc sức khỏe!

    • hi hi cảm ơn QB, được khen là bọ sướng rồi

  7. Đội trưởng điếu cày đã kinh mà đội trưởng làng Phù còn rùng rợn hơn.
    Đoạn này đọc hay “dễ sợ”. Bọ tả trạng thái mơ như đi vào cõi âm siêu thật, chưa từng thấy.

    • he he cảm ơn phill, dễ sợ là dễ sướng

  8. Bọ! Cái đoạn Trọng Ni là Bọ mới thêm vô sau khi đọc bài cái thuyền tàu đánh cá và cụ Khổng Tử phải không Bọ?
    Em vẫn cứ thắc mắc mãi, những chuyện giết người man rợ như Bọ tả ở thời CCRĐ có thật đến vậy không? Nếu mà thật thì quá còn hơn người tiền sử giết kẻ thù của bộ lạc mình. Em đọc Ba người khác của Tô Hòai thấy giết người có vẻ ít hơn, không đến nỗi một làng mà tời gần 20 chục người như truyện của Bọ.

    • bọ viết lâu rồi, ai lại vì chuyện thời sự rồi chêm vô rứa, hi hi

    • Em vẫn cứ thắc mắc mãi, những chuyện giết người man rợ như Bọ tả ở thời CCRĐ có thật đến vậy không? Nếu mà thật thì quá còn hơn người tiền sử giết kẻ thù của bộ lạc mình. Em đọc Ba người khác của Tô Hòai thấy giết người có vẻ ít hơn, không đến nỗi một làng mà tời gần 20 chục người như truyện của Bọ.- cuộc đời không có gì là không xảy ra, và không phải tất cả đều xảy ra như vậy, mỗi nơi một khác, đôi khi đó chỉ là chuyện cá biệt, nhưng không thể nói là không có. Thêm nữa hãy coi đây là tiểu thuyết chứ không phải hồi kí

  9. Hình ảnh luôn ám ảnh tôi và gây cho tôi nhiều ấn tượng nhất:
    “Anh Huy không khóc. Anh đứng riêng ra một góc, dựa cột nhà ngửa mặt lên trời, đôi mắt mở to đẫm nước.”
    Đọc xong đoạn này mắt MH cũng đẫm nước. Anh Thắng mới hai tuổi mà đã biết an ủi: “Sao mày lại khóc, rồi người ta lại bảo mày khóc a dua cho mà coi”!

    • đọc lời bình ni thì đoán chắc MH đúng là mèo, hi hi

  10. tranh thủ nghỉ trưa, vừa ăn vừa đọc, đọc tới đoạn chép đầu, hix hix…

    sao chú có thể tưởng tượng ra được cảnh ng ta lúc ở giữa sự sống và cái chết hay thế nhỉ, đọc phần nào cũng thích anh Huy, chờ xem anh Huy sau này thế nào :)

    • đọc tới đoạn chép đầu, hix hix…- nghĩa là sao, hix hix

      • í, “đọc tới đoạn chém đầu”, cháu gõ nhầm :D

        hix hix tức là mếu đấy chú ạ, đang ăn cơm, đọc thấy “phế quản đã phơi ra một cái lỗ đen ngòm, máu tươi phun ngược lên trời, xối khắp cơ thể bà, chỉ còn một tí da dính phía dưới ức”, rồi lại “một dúm thịt đỏ lòm, xám ngoét”, thấy cơm ngon quá, hix hix

  11. “Nói những vị trí xứng đáng là nói cho oách, thực ra là giá đền bù không đắt cũng chả rẻ, phú quí không có nhưng vinh dự thì đầy ắp. Đấy là thứ bổng lộc nhất thời, không bán được một xu, ai ai cũng làm ra vẻ không cần nhưng một khi có nó chẳng ai muốn buông, lắm khi để có nó người ta sẵn sàng đánh đổi bằng cái chết”

    Đọan này bọ nói thẳng quá, bọ không sợ?
    Thời đó đi làm cách mạng, đi Việt Minh là để cứu nước chứ mấy ai nghĩ đến vinh hoa phú quý hay quyền cao chức trọng. Nếu vì động cơ đó thì chắc đến giờ Việt nam vẫn còn là thuộc địa của Pháp.

    • hời đó đi làm cách mạng, đi Việt Minh là để cứu nước chứ mấy ai nghĩ đến vinh hoa phú quý hay quyền cao chức trọng. Nếu vì động cơ đó thì chắc đến giờ Việt nam vẫn còn là thuộc địa của Pháp.- đúng vậy, nhưng sau đó rồi thì người ta nghĩ đến vinh hoa phú quí

  12. Không biết chuyện của Bọ thật bao nhiêu % nhưng cũng giống chuyện nhà ông Nội tui quá.
    Ông Nội tui từng làm Bí thư chi bộ 1/2 huyện Vĩnh Linh những năm 40 thế kỷ trước.
    Ông có 1 bầy bò, 1 ít ruộng, một ít đất, tài sản trong nhà cũng kha khá, 6 người con, 1 cô con nuôi ông mua ở chợ về, vài người ở đều là con cháu họ hàng nghèo khó ông nhận về nuôi.
    Cải cách ruộng đất về, Ông bị bắt và chết trong tù ở Nghệ An. Ông con rể lấy bà cô con nuôi nhanh chân lùa được bầy bò, về sau hóa giá cho HTX mặc dù được trả về thành phần Trung nông nhưng nhà ông Nội tui chẳng được gì.
    Một ông cháu được Ông nhận về nuôi cũng nhanh chân dẫn đội trưởng xuống hầm vơ vét của cải chén đụa, trường kỷ và các thứ khác.
    Sau cải cách gia đình Ông được trả lại thành phần Trung nông, quyết định sửa sai về đến thì ông đã mất, tài sản bị cướp cũng đã kịp tẩu tán không còn nguồn gốc. Mặc dù được trả thành phần trung nông nhưng gia cảnh ông lúc đó không bằng bần nông, và hệ lụy thành phần cho đến tận hôm nay.
    Nghĩ thì cũng hơi bất công, nhưng thời gian cũng đủ để ngẫm:
    Trứng rồng lại nở ra rồng
    Liu điu lại nở ra dòng liu điu
    Phải không Bọ

    • Trứng rồng lại nở ra rồng
      Liu điu lại nở ra dòng liu điu- bây giờ vẫn vậy, cứ nhìn vào quốc hội thì biết

  13. “Dứt lời ông chống gậy rẽ đám đông đi ra, không quên ném cái nhìn khinh bỉ vào mặt Đội Trưởng”
    Đoạn này sao giống hoàn cảnh Sếp lúc vừa hạ cánh an toàn thế nhỉ?

  14. Người sáng tác hiếm khi khen người sáng tác lắm. Đọc của nhau đã là hiếm…
    Nhưng moa( thỉnh thoảng mới sáng tác chút thôi) thường (always) ở ngoại lệ: hay khen hèn chê!
    Cái này của nhà văn QL hay trở lên
    Bạo liệt ( như cái thời khồn nạn vừa qua) vừa thực vừa hư ảo ( đời vốn thế mà)

    Nhưng không cần chua ở trên:”Tôi và tất cả những ai có tên trong cuốn sách này đều do tôi tạo ra, kể cả bố mẹ tôi.”
    Mà chỉ cần ghi: tiểu thuyết hay truyện ký… là được
    Ghi thì cũng được nhưng có vẻ rào đớn quá!

    • Mà chỉ cần ghi: tiểu thuyết hay truyện ký… là được
      Ghi thì cũng được nhưng có vẻ rào đớn quá!- hi hi cảm ơn bác, ghi rứa mà cũng nỏ ăn thua nữa là…

  15. “Cứ một nhát chém là một lần hô đả đảo và muôn năm, hô đến rát họng cổ vẫn chưa lìa. Cái cổ ba ngấn tuyệt vời kia chẳng ngờ lại dẻo và dai đến kì lạ.

    Phải mất non một giờ mới có thể làm đứt nó, thậm chí khi đầu bà đã gục hẳn xuống, phế quản đã phơi ra một cái lỗ đen ngòm, máu tươi phun ngược lên trời, xối khắp cơ thể bà, chỉ còn một tí da dính phía dưới ức, người ta chém thêm vài chục nhát nữa cái đầu vẫn bám chặt không chịu rơi.

    Đội trưởng làng Phù phải nhảy ra. Ông cầm lấy hai tai bà vừa vặn vừa giật đến toát mồ hôi mới nhổ được cái đầu ra khỏi cổ. Cái cổ cao ba ngấn chỉ còn một dúm thịt đỏ lòm, xám ngoét. Đội trưởng làng Phù ném cái đầu xuống đống rơm bò ăn, nói bà con thấy chưa, vì răng cách mạng gọi bọn phản động là bọn đầu bò đầu bướu.”

    Không biết hồi cải cách ruộng đất có đến mức này không, nhưng quả thật với cách hành xử này thì con người không khác thời trung cổ là bao, đầu óc ngu muội, kiến thức ngu dốt, văn hoá què quặt, vậy mà vẫn tiến lên chủ nghĩa xã hội, thật ngu muội!. Không biết bây giờ có hơn thế chăng, hay lại có một tiểu thuyết với các chi tiết ngày nay nhưng được viết trong 20 năm tới mô tả thời kỳ hiện nay giống như bọ Lập đã miêu tả trong cách mạng văn hoá. Hy vọng là không vậy!

    • cảm ơn bác đã chia sẻ, vâng bọ cũng Hy vọng là không vậy!

  16. Em mà đọc cái đoạn này ban đêm thì chắc khỏi ngủ nữa, thức trắng đêm luôn, hãi quá…

  17. cháu thích đoạn viết về giấc mơ của thầy Đạng, không khí siêu thực rất rõ, với rất nhiều chuyển động có tính cinematic cao. Có lẽ đoạn này là ẩn dụ của dòng chảy trôi lịch sử, và bất cứ ai, dù vĩ đại hay tầm thường, dù rằng tốt hay xấu đều không thể cưỡng lại dòng chảy này (ấy là cảm nhận của cháu về đoạn này, có tí suy diễn). Chú viết rất đời, rất chân thực, cháu rất mê.

    • Có lẽ đoạn này là ẩn dụ của dòng chảy trôi lịch sử, và bất cứ ai, dù vĩ đại hay tầm thường, dù rằng tốt hay xấu đều không thể cưỡng lại dòng chảy này- một ý rất hay

  18. răng bọ không một đao cho xong mà lại dùng rựa cùn để đày đọa cái cổ 3 ngấn. bọ dã man quá, nhưng bọ mà không pots đoạn ni lên thì bầy tui sinh sau đẻ muộn mần răng mà hình dung được. mạ tui kể, ngoại tui bị đấu tố phải trốn lên núi rồi tự tử. có một địa chủ sau khi bi xử bắn họ cột xác vào xe bò kéo lê khắp làng và còn nhiều chuyện dã man khác… Đọc chuyên của bọ mà tui nghẹn cả họng…

    • au khi bi xử bắn họ cột xác vào xe bò kéo lê khắp làng và còn nhiều chuyện dã man khác…- bọ mà viết đoạn ni ra thì thiên hạ bảo bịa

  19. Ông Đạng được miêu tả rất hay. Trong cơn hôn mê sâu gần như chết lâm sàng, trong cõi bồng bềnh cuồng quay, đau khổ đói khát hòa lẫn khát vọng sinh tồn tạo thành một Video Clip siêu thực hấp dẫn, mô tả cận cảnh những điều ông đã biết, đã học và đã đọc trong đời, những nhân vật ấy đang dụ dỗ ông bỏ thêm chân còn lại qua lằn ranh sự sống…Cảnh này tui đã chộ rồi, sau một lần uống gấp bốn lần tửu lượng và sợ nhớ đời.
    A ha, thì ra ông Kiểm thường hát câu “Đã sinh ra cái đạo làm trai, ăn cho no vuốt vuốt cho dài” có quý danh là Hiền. Chào Kiểm Hiền tiên sinh mạnh giỏi sống dai, mặc dù thân thế, sự nghiệp của ông tui mới biết sơ sơ, nhưng tính cách của ông làm tui khoái, chẳng biết sợ thằng ma cà bông nào cả, tau thích thì tau chửi, chửi xong tau đi nhậu, đù má tụi bây hi hi…

    • hi hi tên ông là Kiểm Hiền, nên bọ viết tên nhân vật là Kiểm Hát, chỗ này bọ quên biên tập

  20. Có thể bạn chưa biết:
    Có th ể nhiều bạn @ Còm biết rõ rồi, nên t ôi dùng chữ Có th ể.
    Trong báo Nhân Dân số ra ngày 30/10/1956. [ cách đây tròn 53 năm] có đăng Thông cáo của Hội nghị lần thứ 10 [Mở rộng] Ban chấp hành Trung ương Đảng Lao động Việt nam.
    Nội dung của Thông cáo: [ tóm tắt như sau]
    Trong 9/1956 Ban chấp hành Trung ương đã họp để kiểm điểm tình hình trong thời gian qua.
    Đánh giá tình hình trong nước và quốc tế, đánh giá về những thành tựu đạt được và chưa đạt được trong Cải cách ruộng đất. Thắng lợi lớn nhất là đã thực hiện được mục tiêu “Người cày có ruộng”, và đã đánh đổ được giai cấp địa chủ, phú nông và tạo được lòng tincủa nhân dân vào Trung ương Đảng và Chính phủ. Trong đó Thông cáo có chỉ ra những nguyên nhân dẫn đến những sai lầm trong CCRĐ.
    Đó là: [ tóm tắt]
    Do không hiểu hết chữ “Tả” trong đấu tranh với địa chủ, nên có nhiều cán bộ CCRĐ đã quá “Tả”, đã hữu khuynh dẫn đến việc:
    -Nhiều gia đình tuy chưa phải là địa chủ, mặc dù chỉ ở mức trung nông, nhưng vẫn bị nâng lên thành Địa chủ.
    -Nhiều Địa chủ, Phú nông có công với Cách mạng không được đội CCRĐ xem xét thấu đáo, nên bị quy kết.
    - Nhiều Địa chủ có có con em là cán bộ quân đội, không được đội CCRĐ châm chước.
    -….
    Do những nguyên nhân trên đã dẫn đến việc nhiều người bị oan sai, nhiều người bị chết oan, mất danh dự, mất tài sản, mất việc làm, giáng cấp giáng chức v.v.
    Trong số báo ngày30/10/1956 cũng có đăng Nghị quyết của Ban chấp hành Trung ương về việc sửa chữa những sai lầm trong CCRĐ.
    Đó là: [ tóm tắt]
    Trả lại toàn bộ Danh dự, Chức vị [ nếu có] , Tài sản, giấy khen của Tổng bộ Việt minh [ nếu có]
    cho những người bị xử trí oan sai trong CCRĐ.
    Sẽ bồi thường thích đáng, đưa trả lại nơi công tác cũ để tiếp tục làm việc, trả lại bậc lương cũ trước khi bị oan sai.
    Thông cáo cũng nhận rõ khuyết điểm của Ban chỉ đạo CCRĐ Trung ương và đã có hình thức kỷ luật đối với cá nhân sai phạm.
    Trong số Báo Nhân dân đó cũng đăng Thông báo của Ban chấp hành Trung ương về việc Kỷ luật đ/c Trường Chinh với hình thức Kỷ luật : Cách chức Tổng Bí thư, vì đã để xảy ra sai phạm trong CCRĐ.
    Thông báo cũng đăng Quyết định Bổ nhiệm đ/c Hồ Chí Minh, Chủ tịch Đảng, kiêm chức vụ Tổng Bí thư.
    Việc đăng nguyên văn Thông cáo, Nghị quyết, và Thông báo trên báo Nhân Dân số ra 30/10/1956 trong tình hình miền Bắc vừa giải phóng mới được đúng 2 năm, trong tình hình trong nước và Quốc tế có nhiều phức tạp, nhất là phe Đế quốc đang nhòm ngó các nước XHCH. Theo tôi đó là một quyết định dũng cảm, kịp thời của Bác Hồ và BCH Trung ương. Sau đó Bác Hồ đã phải khóc và xin lỗi đồng bào.

    [ Nguồn: Bảo tàng Cách mạng Việt nam, Văn kiện Đại hội Đảng. phim T ư Li ệu ]

    • cảm ơn VTN đã cung cấp tư liệu rất quí

    • Rất cảm ơn Bác VTN về nguôn TL này. Nếu không có chứng cớ, không có nguồn sử liệu gốc thì hay bàn cãi linh tinh, võ đoán.

    • Dân ta nhiều khi khó hiểu. Lúc nhỏ hồi cấp 1 đi sơ tán, tôi đã được nghe chuyện Bác Hồ khóc sau CCRĐ và bác Trường Chinh bị mất chức, khi ấy cũng cảm động theo bà con.
      Bây giờ cứ nghĩ mãi vậy chơ lúc diễn ra CCRĐ Bác đang ở đâu?

      • Bác @ Hồng Chương hỏi tôi ngày đó ở đâu, Tôi xin được trả lời bác:
        Hồi đó tôi đang ở trong bụng mẹ tôi. vài năm sau CCRĐ tôi mới chào đời. Thông tin tôi đưa ra là tình cờ gần đây có đi vào Bảo tàng cách mạng Việt nam phố Trần Quang Khải, Hà nội [ mặt trước ] mặt sau là phố Tông đản, hiện vẫn đang trưng bày
        tờ báo Nhân dân số ra ngày 30/10/1956. Thấy hay,đọc thì nhớ. Không hay đọc xong quên luôn. Theo tôi Bảo tàng không dấu và cũng muốn cho nhân dân biết, do vậy tôi cũng chẳng ngại gì mà không cho Các @ biết. Vì vậy nên tôi dùng chữ CÓ THỂ BẠN CHƯA BIẾT.
        Theo tôi không cứ chúng ta phải sống cùng thời với Khổng Tử thì chúng ta mới biết Khổng Tử.
        Chào bác chúc bác khoẻ.

      • Tôi nghĩ Vanthanhnhan hiểu lầm Hồng Chương, ý Hồng Chương là nói đến Bác của chúng ta đấy ạ (viết hoa), không phải bác là VTN đâu.

      • to@ hoasung, các @ còm. Tớ đã xin lỗi bác Hồng Chương trên Hồng Chương Blog hôm qua rồi. Nay xin lỗi các @hoa sung và các bạn. Thank you.

  21. “… sửa sai rồi, đù mạ .”
    (sao không cười cái hặc ?)

  22. Khủng khiếp! Sao mà ông đội trưởng làng Phù chém người man rợ thế. Đọc mà toát mồ hôi vì sợ. Hy vọng đoạn này do Bọ hư cấu kiểu tiểu thuyết, chứ dù sao họ vẫn từng là người sống cùng một thôn, chưa kể đàn ông chắc không nỡ làm thế với cô gái có cái cổ cao 3 ngấn.
    Đoạn tả hình ảnh ba cu Lập chìm vào trạng thái vô thức với vô số mặt nạ sống dập dềnh quanh ông thật là đắt giá .

    • chưa kể đàn ông chắc không nỡ làm thế với cô gái có cái cổ cao 3 ngấn.- hi hi đúng là cảm xúc đàn bà

  23. Em sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ XHCN tươi đẹp, …. Hèn chi mới tí tuổi đầu mà các anh Thắng, Huy, Tưởng đã xử sự như… NGƯỜI LỚN. Trong số các anh THL đóan rằng anh Huy nếu được sẽ làm lớn !
    Vì những người có ý chí thường không nói. kêu mà chỉ ngửa mặt lên giời, nắm chặt nắm tay! ( nếeu có kêu thì chỉ kêu ngắn : ” Trời đã sinh ra Du sao còn sinh ra Lượng ??? “

    • đúng là sống trong đau khổ nghèo đói con nít chóng khôn lên rất nhiều

      • e không nghĩ đó là lớn khôn, e nghĩ đó là tuổi thơ bị tước đoạt , có thể nói đó là những nạn nhân đáng thương nhất, phản ánh một cách đau đớn nhất cái hiện thực của xã hội mà Bọ muốn kể…

  24. Em còn biết chuyện hay hay ở quê bọ nữa đấy. Có một cô gái bán hàng thời bao cấp chuyên quay lưng lại khi đưa hàng cho khách, mặc dù đấy là cửa hàng thương nghiệp của huyện nhưng không ai thắc mắc và cũng không ai cho cô nghỉ việc vì hành động kì quặc ấy cả. Sau này ba em kể rằng hồi CCRĐ ba cô gái đó là tỉnh uỷ viên, Ông bị đưa đi xử bắn ngay khi vừa mới cuốc bộ ra HN họp trở về. Họ bắn Ba cô chưa chết nhưng đem chôn sống. Sau này có người đã trộm chứng kiến kể lại như thế. Một thời bao người lương thiện chết oan vì sự ngu xuẩn không thể hiểu nổi khi quy định mỗi làng phải bắt đủ địa chủ, cường hào, phản động theo chỉ tiêu đưa ra.

    • ột thời bao người lương thiện chết oan vì sự ngu xuẩn không thể hiểu nổi khi quy định mỗi làng phải bắt đủ địa chủ, cường hào, phản động theo chỉ tiêu đưa ra.- cái sự lượng hoá thành tích rất đáng sợ

  25. 1 – Mời bà con đọc lại cảnh tên đao phủ Bát Lê hành hình những người được gọi là dư đảng giặc Bãi Sậy trong truyện “Bữa rượu máu” của cụ Nguyễn Tuân:

    “Bát Lê bắt đầu hoa không thanh quất mấy vòng. Rồi y hát những câu tẩy oan với hồn con tội. Trong nhà rạp các quan chỉ nghe thấy cái âm lơ lớ rờn rợn. Quan Công sứ chăm chú nhìn Bát Lê múa lượn giữa hai hàng tử tù và múa hát đến đâu thì những cái đầu tội nhân bị quỳ kia chẻ gục đến đấy. Những tia máu phun kêu phì phì, vọt cao lên nền trời chiều. Trên áng cỏ hoen ố, không một chiếc thủ cấp nào rụng xuống.
    Bát Lê làm xong công việc, không nghỉ ngơi chạy tuốt vào đứng trước nhà rạp. Bấy giờ quan Công sứ mới nhìn kỹ. Y mặc áo dài trắng, một dải giây lưng điều thắt chẽn ngang bụng. Thấy trên quần áo trắng của y không có một giọt máu phun tới, quan Công sứ gật gù hỏi quan Tổng đốc để nhớ lấy tên họ một người đao phủ có lối chém treo ngành rất ngọt. Ngài thưởng cho Bát Lê mấy cọc bạc đồng bà lão.”

    2 – Rồi đọc lần nữa cảnh đội trưởng làng Phù xử tử bọn phản động (?) trong CCRĐ ở chương trên “Những chuyện có thật và bịa đặt của tôi” của Nguyễn Quang Lập:

    “Bà đã chết chém cách đó ba ngày nhưng ba tôi không hề biết. Đội trưởng làng Phù thích xử tử bọn phản động bằng dao cùn chém cổ. Cứ một nhát chém là một lần hô đả đảo và muôn năm, hô đến rát họng cổ vẫn chưa lìa. Cái cổ ba ngấn tuyệt vời kia chẳng ngờ lại dẻo và dai đến kì lạ.
    Phải mất non một giờ mới có thể làm đứt nó, thậm chí khi đầu bà đã gục hẳn xuống, phế quản đã phơi ra một cái lỗ đen ngòm, máu tươi phun ngược lên trời, xối khắp cơ thể bà, chỉ còn một tí da dính phía dưới ức, người ta chém thêm vài chục nhát nữa cái đầu vẫn bám chặt không chịu rơi.”

    3 – Mọi người đã thừa nhận từ lâu: Chém treo ngành là một tuyệt kỹ của đao phủ thủ thời Pháp thuộc: Chém đầu tội nhân nhưng đầu không đứt lìa mà còn dính lại một chút da cổ để đầu không bị rơi ra.

    Còn chém cổ bằng dao cùn? – Xin hỏi bà con, có là tuyệt kỹ của đao phủ thủ thời CCRĐ không ?
    Nếu được xem hai cảnh hành hình ấy, cảnh nào ghê rợn hơn cảnh nào?

    • Quá đà rồi ông.
      Đây là một câu chuyện do Bọ Lập kể trong một tác phẩm “thật như bịa và bịa như thật”, cho dù thực tế ác nhơn ác đức hơn 1000 lần thì cái chuyện giết người đó chỉ là một chuyện-được-kể.
      Cũng vậy, chuyện giết người của tên đao phủ trong truyện của Nguyễn Tuân là một chi tiết trong truyện.
      Bây giờ ông đem 2 cái chuyện-được-kể ra so sánh hòng định hướng người đọc rút ra cái tính “nhân đạo trong chặt đầu giải trí” của 2 thể-chế chính-trị? So ra ông học được nhiều từ mấy người mà ông lên án rồi đó.
      Phản đối những việc làm sai trái của Chính phủ, của cách mạng, của cộng sản… có nhiều cách, chọn cách nào sạch sẽ thì làm. Nhé.

      • to HHV: góp ý trao đổi thì thoải mái nhưng đừng căng thẳng hoá làm cho chiếu rượu mất vui

      • Sorry Bọ Lập, đọc những lời lẽ đó thấy bực mình nên nói hơi thẳng một tí.

  26. Đoạn còm này cấm trẻ em dưới 18 tuổi và các @ Mèo yếu bóng vía.

    ” Cứ một nhát chém là một lần hô đả đảo và muôn năm, hô đến rát họng cổ vẫn chưa lìa. Cái cổ ba ngấn tuyệt vời kia chẳng ngờ lại dẻo và dai đến kì lạ.

    Phải mất non một giờ mới có thể làm đứt nó, thậm chí khi đầu bà đã gục hẳn xuống, phế quản đã phơi ra một cái lỗ đen ngòm, máu tươi phun ngược lên trời, xối khắp cơ thể bà, chỉ còn một tí da dính phía dưới ức, người ta chém thêm vài chục nhát nữa cái đầu vẫn bám chặt không chịu rơi.

    Đội trưởng làng Phù phải nhảy ra. Ông cầm lấy hai tai bà vừa vặn vừa giật đến toát mồ hôi mới nhổ được cái đầu ra khỏi cổ. Cái cổ cao ba ngấn chỉ còn một dúm thịt đỏ lòm, xám ngoét. Đội trưởng làng Phù ném cái đầu xuống đống rơm bò ăn

    Đọc cái đoạn này lại nhớ đến” Đàn hương hình” của Mạc Ngôn kể chuyện bên Tàu.
    Kinh dị lắm,đại ý thế này:
    Nửa người của kẻ bị hành quyết không còn chân vì bị chém đứt đôi, chỉ còn hai tay lê lết nửa người còn lại trên mặt đất miệng vẫn còn nói,còn….. Kinh dị.
    Xem được nửa truyện, không dám xem hết. Bỏ luôn.

  27. Đừng hỏi nhà văn xem chuyện này chuyện nọ, họ viết có thật hay không ? Chẳng ai dại gì mà khai. Bảo có thật trăm phần trăm, hóa ra nhà văn không có chút trí tưởng tượng nào. Bảo không thật, là bác ấy tự nghĩ ra cả, thì chẳng ai hơi sức đâu mà xuýt xoa ghê quá, sợ quá, cũng như xem phim kinh dị vậy thôi. Phải để người ta móc (như móc câu ấy ) vào chỗ này chỗ kia của cuộc đời, thì chuyện bịa như thật, hay chuyện thật như bịa mới…thấm, mới ngấm, mới làm bà con bình tới bình lui.

    Bác tưởng tượng cảm nhận của một người chết chưa chết hẳn, sống không sống hẳn rất độc đáo. Có điều sao phải mang số như số tù thế bác. Cứ tưởng qua thế giới bên kia, là thoát khỏi cuộc sống tù ngục trần gian rồi chứ.

    Ông Đạng nhà bác quá hay, thời cải cách ấy, phim ảnh hiếm, thế mà nhận mặt được hết mấy người nổi tiếng. Em mà có vào đúng chỗ của ông ấy, có thấy mặt Đát kỷ chắc cũng chẳng biết ấy là Đát Kỷ, ai biết mặt mũi thật bà ấy thế nào ? Mặt ông Mohamed cũng vậy, chắc râu ria xồm xoàm, nên đoán thế, nhỉ. Nhưng chí ít, em cũng nhận ra được mặt bác. Nhưng không phải bây giờ, em cũng không có ý định chết lâm sàng liền, còn bác thì em chúc sống lâu lâu, để có chỗ cho mọi người đến quê choa của bác.

    • “Em mà có vào đúng chỗ của ông ấy, có thấy mặt Đát kỷ chắc cũng chẳng biết ấy là Đát Kỷ, ai biết mặt mũi thật bà ấy thế nào ? Mặt ông Mohamed cũng vậy, chắc râu ria xồm xoàm, nên đoán thế, nhỉ.” Thế mới tài! Mà Đát Kỷ râu ria xồm xoàm bác biết là ai ko?

      • là râu ông nọ cắm cằm bà kia ấy mà …! he he
        đúng tài !

    • hi hi pf, ts trò chuyện rất vui, bọ cũng không biết nói thế nào

    • @pf, ts: bây giờ có phim ảnh rồi cũng chẳng nhận ra được ai với ai. Sở dĩ ông Đạng biết vì tên nó có ghi phía sau như cầu thủ bóng đá ấy: số và tên. Tất nhiên có người đọc được tên mà không biết họ là ai.
      Muốn bắt bí chi tiết Bọ cũng không khó đâu, nhất là về cộng trừ nhân chia.

      Còn cảm nhận văn học thì nó phụ thuộc vào gu của từng người. Riêng tôi thấy NQL là người luôn cố gắng thay đổi cách viết một cách tích cực.

  28. ” Không phải ba tôi tin ông có thể làm được cái điếu cày trong vòng mười lăm phút, cũng không phải ông tin nếu làm được điếu cày trong vòng mười lăm phút thì ông sẽ được tha bổng. Tha sao được mà tha. Tính mạng của ông gắn bó không rời với tính mạng Đội Trưởng. Ông được sống tất Đội Trưởng phải chết, không chết cũng tàn đời. ”

    @ Bọ ! Em tin chắc lão đội trưởng chết trước khi lão tìm ra Ba của Bọ hiiiiiiiiiiiiii
    vì lão thèm thuốc quá không có điếu cày thì toi mạng rồi, cha ni dốt thật Bọ nhỉ? hiiiiiiiiiiiiiiiii

    • hi hi cũng không hẳn thế, chuyện còn dài lắm

  29. Nếu làm thống kê trên quê choa của bác thôi, cũng đủ thấy người ta bị hấp dẫn bởi hai thứ : chuyện xác thịt là một, chuyện máu me là hai.
    (Em cũng không thoát được, minh chứng cụ thể nhất là còm của em !)

    Thế mới người chứ ! à không thế mới con…người chứ !

    • pf nhận xét sai rồi. Thống kê lại càng sai bét. Nhưng thôi, tuỳ cảm nhận của bạn.

      • 1/3 còm trên đoạn văn này của bác liên quan đến cảnh chém đầu chém cổ.

        Bác làm em phải đếm đấy.

  30. Đoạn tả cảnh giết người của Đội trưởng làng phù có lẽ độc nhất vô nhị trên toàn cõi Việt Nam thời CCRĐ!

    Khi thằng cu con nhà em làm Bộ trưởng bộ Giáo dục (~ 35 – 40 năm nữa) Truyện ni của Bọ chắc chắn sẽ được đưa vào sách giáo khoa!

    Chúc mừng Bọ Lập phát!

      • Đó là tên gọi thôi mà Bác Bai!
        Giống như tên của Bác là Thuan Bai vậy thôi!

        Bác lưu ý tí Sư em tên đầy đủ là Thích Đủ Thứ nhé!
        Cái gì cũng muốn phải thích đủ mới chịu thôi đấy!
        Chưa tới bến là chưa … về!

        Hi hi!

  31. truyen hay qua’, cam on Bo Lap, nhugn ma em hoi 1 cau mai chagn thay duoc Bo tra loi, o nuocngoai lam the nao mua duoc Tan Van cua Bo? em doc tren blog rui, nhugn rat muon co 1 cuon cat di de da`nh, qu’i lam a.

    • ký ức vụn không có bán ở nước ngóài đâu, bạn nên nhờ người nhà trong nước gửi qua vậy

  32. “Dụ dỗ một người đàn bà sẵn lòng yêu mình thật quá dễ, chỉ trong vài giây ba tôi đã nghĩ ra cách phải làm thế nào để bà phải mủi lòng, sẵn sàng rơi vào vòng tay của ông, úp mặt vào ngực ông khóc thút thít, mặc cho ông kéo tuột áo xống, không cần phải nói một lời nào, và sau đó sẵn lòng đào hầm bí mật che chở cho ông, hoặc cùng ông trốn lên đỉnh Chóp Chài.”
    Chả có lập trường gì cả- Làm cách mạng sao lại đơn giản thế!

    • Chả có lập trường gì cả- Làm cách mạng sao lại đơn giản thế!
      - hi hi lập trường tình yêu mạnh mẽ hơn nhiều

      • He he!

        Sư em nhất trí hoàn toàn với Bọ Lập về cái vụ lập trường tình yêu!
        Lập trường, lập đoản gì cũng phải để im coi cái đã!

  33. Bọ ơi! Làng Nổ có phải Vụng Nổ không bọ. Đó là một dãi cát mêng mông phía bác thị trấn Ba Đồn?

  34. Bọ ơi,cái”vụ” này cang ngày em cang thấy “không hay” và em đã có lời thề với Bọ là “Đọc thì dứt khoát chờ,còn bàn ra tán vào thì không”Em giữ lời,nhưng hơi trương bong bóng Bọ à.Cám ơn Bọ thật nhiều.

    • hi hi ok, bọ cũng chỉ mong mọi người đọc cho hết thôi. Sở dĩ bọ post lên cũng là để nghe ngóng bà con bàn tán rồi mình sẽ điều chỉnh một lượt trước khi ra sách

  35. Bình thêm tí!

    Đoạn trước Sư em cứ đoán là ông Đạng có một vài cái điếu dự trữ!

    Sai bét, sai bét!

  36. “Ông dơ cái nạng chỉ vào mặt ba tôi, nói sửa sai rồi, đụ mạ.
    Kiểm Hiền tiên sinh, gã say thời đại mới, đã hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày có một câu tỉnh táo, tự ông ra lệnh cho ông, trước khi chìm vào nhưng cơn say triền miên.”

    Cũng còn may mắn cho ba của Bọ,cũng còn may cho con dân hồi đó vẫn còn người nói được câu tĩnh va hành động rất tĩnh khi thốc cái gậy vào háng cô Hiên chứ thời nay người ta say thứ khác triền miên chẳng biết bao giờ tĩnh cả.cũng chẳng ai muốn sửa sai cả .
    Nguy rứa bọ nờ.làm răng cho người ta tĩnh hỡ bọ ?

    • thời nay người ta say thứ khác triền miên chẳng biết bao giờ tĩnh cả.cũng chẳng ai muốn sửa sai cả .
      Nguy rứa bọ nờ.làm răng cho người ta tĩnh hỡ bọ ?
      thời nay say tỉnh khác xưa nhiều. thằng say thì chê thằng tỉnh ngu, thaqừng tỉnh thì chê thằng say hâm

  37. Bọ ơi! Có đạo diễn nào ở Holywood mời bọ viết kịch bản phim kinh dị chưa bọ. Cái đọan bọ tả tên đội trường làng Phù chém đầu ngưỡi đàn bà ớn quá. Cứ như là chém đầu ếch vậy!
    Có thể đó là điểm nhấn nhằm khắc họa thêm sự ấu trỉ sự ngu dốt đã đẩy lùi nền văn minh của con người trở lại không những thời trung cổ mà lùi lại nền văn minh man rợ xã hội lòai người nguyên thủy. Nhưng có hơi quá không bọ?
    Ngay cả bây giờ vẫn còn những kẻ giết người theo kiểu cuồng sát, nhưng đó là những kẽ bệnh họan, tâm thần. Những kẽ như vậy có lẽ thời nào cũng có. Nhưng mà ít thôi, cả nước Mỹ thỉnh thỏang cũng có vài tên. Việt nam ta cũng có vài người đã từng chặt người ra từng khúc rồi bỏ vào bao tải, vứt sông. Ở đây trong một vùng bán kính chưa đầy chục cây số có hai tên cùng xuất hiện một lúc. Chứng tỏ cả nước ta lúc đó không biết có bao nhiêu kẻ như đội trưởng làng Phù, đội Trường. Phải chăng xã hội Việt nam thời cải cách ruộng đất là như thế?
    Truyện của bọ hấp dẫn lôi cuốn, cũng có thể là phong cách rất lạ. Nhưng TB vẫn có điều gì đó hơi gượng ép. Liệu có mấy ai đủ can đảm để đứng nhìn, đứng hô khẩu hiệu trước cảnh một người đàn bà bị chém theo cách bọ tả hay không? Theo TB thì có lẽ là không.
    TB cũng có đọc “Đàn hương hình ” của Mạc Ngôn rồi. Cảnh xử tử con người có thể là độc nhất vô nhị trên thế giới, đó là lấy lõi cây gỗ hương được luyện trong nồi dầu sôi ở nhiệt độ cao cho cứng, cho trơn rồi đâm từ hậu môn lên miệng, sau đó phơi nắng. Thật quá tàn ác!. Ở đây đội trưởng làng Phù chém người đàn bà bằng dao cùn gần 1 giờ đầu mới đứt, còn tàn ác hơn cả tùng xẻo, hơn cả ngựa phanh thây.

    • ok cứ góp ý thoải mái giúp bọ, bọ sẽ điều chỉnh dần, cảm ơn TB

  38. Bọ Nập thân mến
    Sợ quá bọ ạ. Em bị ảnh hưởng lối văn : Bình minh thức dậy, khi tiếng kẻng HTX vừa cất lên, bà con xã viên người tay cày , kẻ tay cuốc mặt ai cũng tươi rói, vừa đi vừa nói chuyện về CNXH ở Liên xô, Trung quốc tiến ra cánh đồng, nên chưa quen với lối tả chân của bọ. Em hứa chuyến này sẽ sang tận Trung nguyên gặp Tiên sinh Kim Dung, luyện cho kĩ hơn chiêu thức “Hấp…văn đại pháp” rồi về nghiền nghẫm mấy tuyệt kĩ của bọ cho ra ngô , ra khoai ( hi hi…đặc sản quê bọ cách đây mấy chục năm trước). Bà con ơi, đừng đi tìm căn nguyên, đến em người kề vai áp má với bọ hàng ngày mà còn không biết lúc nào bọ nói thật, lúc nào bọ bịa đặt . Bà con đừng cầm đèn chạy trước ô tô , lại ô tô BMW hẳn hoi (là em) . Chỉ cần bà con thấy văn hay, đọc khoái và gợi…nhạy cảm là được theo kiểu Phát hiện hay đến mô…xử lí khoái đến đó mà các quan chức VN đua nhau dùng trong mấy cái vụ mờ u 18 hay PCL Nhật bản.

    • đến em người kề vai áp má với bọ hàng ngày mà còn không biết lúc nào bọ nói thật, lúc nào bọ bịa đặt – ua chầu chầu, ai mà kề vai áp má với bọ hè

  39. Giấc mê loạn của ông chủ tịch Đạng

    Trong đoạn 6 tôi đang chờ đợi một điều huyền diệu xảy ra. Hi vọng cái tài của ông chủ tịch Đạng và cái may mắn gì đó để cứu thoát ông Đạng. Đương nhiên là ông phải sống sót, nếu không thì Bọ Lập làm sao giờ ngồi tưng tưởng viết lách được. Tôi cứ tưởng là một nhánh Mưng nào đó có sẵn lỗ sâu đục, may ra cứu sống ông Đạng. Té ra ông Đạng dùng cái mưu của 36 kế, tẩu vi thượng sách, mà kế này là kế của kẻ yếu thế, cùng đường đây.
    Ông cứ nhào ra khoảng trống, chạy thoát thân. Sức lực không cho ông đi xa. Mà đi đâu bay giờ. Khoảng hi vọng mong manh là ông tìm đến người phụ nữ ở làng Phù, người đẹp đam mê ông một thời. Nơi đấy, ông sẽ tạm yên ổn, rồi tìm lối thoát sau. Đằng nào ông cũng biết ông Đội trưởng sẽ huy động người càn quét tìm ông.
    Nhưng ông nhầm. Ông có biết đâu ở làng Phù đó cũng rơi vào cảnh thanh tảo như nơi ông. Thậm chí còn tàn bạo hơn, man rợ hơn nhiều. Nhiều lúc tôi cũng tự hỏi, chẳng lẽ xứ châu Á ta đến giữa thế kỉ 20 sao vẫn còn cảnh con người biến thành con thú, thành hung thần khát máu sao. Nhưng khi đọc báo chí cách mạng mô tả các „ tên ác ôn ngụy“ uống máu, ăn tim gan của người bị giết thì tôi vô cùng kinh hoàng. Rồi khi đọc các thông tin về cảnh tàn sát của Anka Campuchia thời Polpot hay các bộ tộc châu Phi tàn sát lẫn nhau trong mấy năm qua thì tôi tin chắc Bọ Lập viết thực. Cảnh máu chảy, đầu rơi ở đây không hề mê muội cuốn hút người đọc gì cả. Cảnh bạo lực đó chỉ gây phản cảm và bắt buộc đặt câu hỏi ấy tại sao có cảnh nồi da nấu thịt vậy. Cái gì đã đẩy con người đến cảnh đấy.

    Trong cơn thất vọng, đói khát, kiệt sức ông chủ tịch Đạng rơi vào cơn mê của cái chết cận lâm sàng. Những nhà khoa học nghiên cứu về hiện tượng này hay những người đã trải qua cho biết là lúc đấy xuất hiện trong não người những ký ức cuộc đời, như một cuốn phim quay nhanh. Không rõ nét, không hình thù loáng thoáng ôn lại những điều lĩnh hội của quá khứ. Ông chủ tịch Đạng là người có học. Ông tiếp cận tri thức của Nho giáo ,cả triết học phương Tây và cả cái gì đang xảy ra ở châu lục khác. Giờ đây ông đang gặp lại mớ hỗn đỗn của các nhân vật mà ông từng gặp qua sách vở. Từ người làm thơ ( Trần Tử Ngang) cách 12 thế kỉ đến nhà độc tài Franco. Nhưng nổi lên là tiếng âm vọng của Khổng Tử. Thầy Khổng Tử đề cao giá trị đạo đức, nhưng trò của Ngài thì mỗi người khai thác một khía cạnh. Mạnh tử thì chuyên về cái Thiện, cái vật chất thì được Tuân Tử nâng niu. Đến đời nay lưu lạc sang xứ An Nam thì thành một mớ lý thuyết hỗn độn pha trộn nhiều tư tưởng mới lạ. Chẳng lẽ tính Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín là vậy sao? Thầy Khổng cũng không hiểu nổi, Ngài phó thác mặc cho trò lý giải. Giấc mê loạn của ông Đạng hiểu sâu nhất là Bọ Lập. Tôi cũng xin không bàn thêm.

    Nói thế thôi chuyện sống sót của ông chủ tịch Đạng cũng như trăm ngàn người khác nhờ một điều huyền diệu xảy ra. Đó là quyết định sửa sai CCRĐ. Tuy muộn màng nhưng thực sự đã cứu bao sinh mạng con ngưòi vô tội.
    Vị công thần số 1, ông Kiểm Hát, say suốt ngày. Nhưng ông là người tỉnh táo nhất trong đám đông quần chúng . Lúc tỉnh ông nói một câu thôi, nhưng cái câu của sự thật, rồi ông chìm vào cơn say của mình để quên đi việc đời.

    Cảm ơn Bọ đã cho bạn đọc một phần hấp dẫn và cho ông Đạng hồi sinh.

    • cảm ơn bác Dân choa cđã cho bọ một lời bình tâm huyết, đọc rất cảm động

  40. Hồi nhỏ nghe người lớn kể mấy vụ thanh toán trả thù ác ôn sau giải phóng, “nghe như phim” nhưng cũng không nghĩ là có thực… Giờ đọc lại cái đoạn lấy rựa chặt đầu trong truyện này thấy sao mà kinh hãi quá!!! Bọ “cường điệu” lên hay là thực tế có thật vậy hả Bọ? Không lẽ “thời cải cách…” đó ngta ác và dốt dữ vậy sao? Bọn người phe nào mà ác hơn cầm thú…

  41. Vẫn thích đọc về đề tài CCRĐ nhưng càng đọc càng buồn. Tại sao con người VN lại có thể tàn ác như thế. Người Việt xưa nay vẫn có truyền thống nhân hậu, vậy mà tại sao ở thời kì ấy họ lại man rợ như vậy ? Trong đầu vẫn cứ ám ảnh bởi câu hỏi, tại sao ? Biết rằng sự thực lịch sử còn tàn khốc hơn thế nữa, nhưng vẫn muốn sự giết chóc ít hơn…
    Sao vẫn chưa thấy ông cố vấn nào xuất hiện bọ hè ?

    • bọ chỉ viết chuyện đời thôi, chỉ nhắc qua gíai đọan này chứ không cố ý mô tả nó

  42. Nhiều bác ở đây cứ bảo bọ viết cảnh đầu rơi máu chảy man rợ quá nhưng ts chẳng thấy gì là dã man cả. Trước đây, ts đã đọc rất nhiều tác phẩm văn học cách mạng tả những cảnh tra tấn, hành hạ, nhục hình… của quân Pháp, Mỹ và bọn ngụy quân, ngụy quyền… mà mục tiêu là các chiến sĩ cách mạng. Khi cải cách ruộng đất, các bác có thấy cảnh các đồng chí đội trưởng xẻ thịt, lột da, ăn gan, uống máu..những người bị xử bắn đâu?…Chỉ bị xử như vậy cũng là nhờ sự khoan hồng lớn lao của Đảng

Bình luận đã được đóng.