Những chuyện có thật và bịa đặt của tôi 6

nguyen-quang-lap[1]Truyện dài

Tôi và tất cả những ai có tên trong cuốn sách này đều do tôi tạo ra, kể cả bố mẹ tôi.

6. Chị Hiên mặc bộ đồ màu mực Cửu Long, màu đặc trưng vừa được chỉ định là màu nòng cốt. Chị nghe Đội Trưởng giải thích như thế khi đưa tặng chị. Đội Trưởng trưng thu bộ đồ hợp thời trang này từ nhà một tên phản động sau đêm ông kiên cường đè ngửa chị ra trên bốn bao tải cám lợn xếp bằng như một tấm nệm đế vương thời trung cổ. Ông lột hết bộ cánh buôn cám lợn của chị trong hai mươi giây. Chị Hiên bé nhỏ nhưng lẳn người, tòa thiên nhiên của chị không đến nỗi nào, ở cái tuổi mười chín tất cả đều căng ra, vun lên thật thỏa mắt nhìn.

Đội Trưởng không vội vàng lâm trận. Ông thủng thẳng kéo một hơi thuốc

 lào, phun khói thẳng vào hõm sâu giữa háng chị. Chừng như làm thế vẫn không đã, Đội Trưởng rít một hơi thuốc lào khác, dí mõm vào hõm sâu, từ tốn cho khói tuồn vào nơi vốn dĩ không bao giờ vương khói bụi. Chị Hiên cười rinh rích, cặp đùi non kép chặt hai tai Đội Trưởng. Khói thuốc lào do Đội Trưởng tuồn vào, tất nhiên không tuồn vào được, lại dội ngược trở ra xộc thẳng vào mặt Đội Trưởng.

Đội Trưởng ngạt thở, hất mạnh đầu, nhào lên úp mặt vào bộ ngực non của chị ho sặc sụa.  Chị Hiên tay xoa lưng Đội Trưởng, tay khéo léo tìm vật cần tìm  dúi vào nơi cần dúi. Chị siết chặt Đội Trưởng, đánh mông tới tấp theo đúng nhịp ho của Đội Trưởng. Kì lạ thay, tức khắc Đội Trưởng hết ho, cứ thế thúc tới tấp theo đúng nhịp đánh mông của chị Hiên. Chị Hiên kêu hệt mèo kêu, tiếng mèo cái gọi đực đêm động dục vừa thảm thiết vừa hân hoan.

 Tiếng chị Hiên lúc lúc lại rú lên chua loét, giật từng cơn, hực lên rồi tắt lịm lại hực lên rồi tắt lịm, tuồn qua tấm vách nứa đan thưa, tràn ra sân, nhào ra ngõ, lăn lóc dọc đường cái quan, trong vòng bán kính một trăm năm mươi mét không ai không nghe thấy.

 Nhầm.

Chỉ chị Hiên và Đội Trưởng đinh ninh là chẳng ai nghe thấy còn hầu hết hàng xóm của chị cố nuốt cục cười vào miệng, mặt tỉnh bơ coi như không có gì xảy ra. Không biết không nghe không thấy, phép phòng thân truyền kiếp kể từ ngày có Đại Việt ta. Không phải. Kể từ ngày mẹ Âu Cơ đẻ ra bọc trăm trứng, dân An Nam quá biết rõ bụng nhau. Cũng không phải nốt. Kể từ ngày vua Hùng chọn đất định đô quá gần nước Đại Ca, nơi luôn sản sinh những thiên tài hai mặt.

Ba tôi không nghe thấy thật, tuyệt không nghe thấy gì. Hình như ai đó bịt tai ông, xui ông vào chỗ chết. Ông vừa đạp xe từ Thị xã Đồng Hới trở về, trong tay cầm đúng hai lạng thuốc lào, đi thẳng tới nhà chị Hiên, nơi Đội Trưởng đang trú ngụ theo nguyên tắc ba cùng bất kì đội cải cách nào cũng phải thực thi.

 Khi người ta hoàn thành một nhiệm vụ vẻ vang, niềm vui sướng làm người ta quên hết mọi chuyện. Ba tôi cũng vậy, bốc được hai lạng thuốc lào vượt qua tám chục cây số đường trường cả đi lẫn về để dâng lên Đội Trưởng, hẳn nhiên ông đã hoàn thành một nhiệm vụ vẻ vang. Ba tôi hình dung cái miệng chuột chù của Đội Trưởng bành ra cùng với chín tiếng tuyệt vời, bất kì ai cũng thèm được nghe : “ Đồng chí tốt lắm. Tôi tin tưởng đồng chí!”.

 Quả thật ba tôi không nghe tiếng kêu như mèo của chị Hiên. Đó là tiếng kêu quá quen thuộc đối với ông sau khoảng hai chục lần, cũng có thể nhiều hơn, chị Hiên túm tóc ông trên bốn bao tải cám lợn xếp bằng. Chuyện đó xảy ra trước khi Đội Trưởng dẫn đội cải cách trở về.

 Một cuộc họp xóm Long Hòa, Đội Trưởng tình cờ  phát hiện ra cái liếc xéo và cúi mặt chớp chớp của chị Hiên, đã nhanh chóng chọn biện pháp ba cùng nơi nhà chị. “ Đồng chí rất tốt. Tôi tin tưởng đồng chí!” – Đội Trưởng ban cho chị Hiên chín tiếng tuyệt vời.

 Chị Hiên chờ đợi chín tiếng ấy từ lâu và nghĩ sẽ còn lâu mới có được chúng, chẳng ngờ đã có ngay khi chị ném ra cái liếc xéo đầu tiên. Chị sướng đến độ không cách gì dấu được bộ ngực phập phồng và cặp tai đỏ nhừ. Ba tôi đã khéo léo rút lui, nhanh chóng nhượng suất mèo kêu cho Đội Trưởng.

 Ba tôi không thiếu gì người tình, theo nghĩa là những người đàn bà thèm muốn ông, lúc nào cũng sẵn sàng tuột quần cho ông xơi, bởi vì ông là thứ quân tử hiếm hoi trong vòng bán kính năm ki lô mét.

 Chị Hiên không là một ngoại lệ. Chị đắm đuối ba tôi từ thủa mười ba, vẫn thường nhìn trộm ba tôi đứng đái ở hồi nhà, sát vách nhà chị. Đến tuổi mười tám chị kiên trì rình rập ba tôi trong vòng nửa năm. Ba tôi đánh bài lờ vì nhà chị quá sát nhà tôi và vì chị dù sao cũng có họ xa với ba tôi, ngày giỗ chạp vẫn gọi ba tôi bằng cậu.

 Rốt cuộc ông vẫn không thoát khỏi lối dụ mồi thô sơ nhưng hiệu quả của chị bằng những đêm tắm trăng, gọi nhờ ông lấy cái này cái nọ. Cái nhà tắm nóc trần thưng lá mía cạnh giếng làm sao che dấu được chị, kì thực chị có muốn che dấu đâu, lúc lúc chị lại đứng lên gọi ông, phơi cả bộ ngực non trắng ngần, được ánh trăng tô điểm thêm muôn phần quyến rũ.

 Ba tôi xông vào nhà tắm. Cái cách xông vào tấn công giống cái thì quân tử cũng giống tiện nhân, chỉ sau hai chục giây ba tôi đã làm chủ được tình hình, thích thú phát hiện ra một cái bướm không lông, dày dặn múp máp như cái bánh ú đang khéo léo bành ra  trong khi hai tay chị đang cố đẩy ngực ông cùng với tiếng kêu đừng đừng  ma lanh.

 Ba tôi chẳng lạ gì cái thứ  đừng đừng ma lanh kia, lối bày tỏ đức hạnh trơ trẽn của giống cái ông đã quá nhàm tai. Ông khoan thai dựng đứng ngọc hành ( từ này không chuẩn nhưng của quí quân tử chẳng có từ nào sang hơn) cho nó dần lún sâu vào. Chị Hiên gần như ngất đi. Chị cắn chặt răng tránh tiếng kêu mèo hoang của mình trong một phút bốn mươi giây, sau đó chị không chịu đựng được nữa , cứ thế rú lên, rú to lên mãi.

Ba tôi hoảng hốt bịt chặt mồm chị, bế xốc hông chị lên, ngọc hành không rời khỏi bánh ú, lật đật đưa chị chạy vào nhà, đặt lên bốn cái bao tải cám lợn, cứ thế xoi cho sạch sành sanh hốc trinh nữ tuổi mười tám. Tiếng kêu như mèo được dịp tung hoành trong mười chín phút bốn giây, thời gian đủ cho chị lịm đi trong mệt mỏi lâng lâng, cũng là thời gian đủ cho ba tôi trút xong phóng đãng, khoan khoái kéo quần lên,  túc tắc ra về.

 Ra đến cửa  ông quay lại, vẫn thấy cái bánh ú chưa chịu xếp lại, cơ hồ muốn bày thêm trận nữa. Biết mình không kham nổi, ông tắc lưỡi bỏ đi thẳng. Tối hôm sau, tối hôm sau nữa, tối nào cũng vang lên tiếng mèo kêu như xé, bất chấp hàng xóm có nghe thấy hay không và mạ tôi có phản ứng thế nào.

Tóm lại chẳng có chuyện gì sất, hàng xóm khôn ngoan đời nào có ý kiến với ông Chủ tịch thị trấn. Mạ tôi thì luôn tự an ủi bằng niềm kiêu hãnh vô biên với mười ngàn đêm vinh hạnh được quân tử nằm kề.  Bà vẫn  tươi tỉnh trước những trò lén lút của chồng dù biết thể nào  tối đó mình cũng mất một suất yêu, với bà đấy là thứ không thiếu nhưng chẳng bao giờ thừa.

 Đội Trưởng trở về, mặc nhiên chiếm đoạt bốn bao tải cám lợn, khởi động tiếng mèo kêu đã được ba tôi đào tạo rất chuyên nghiệp, từ một tiếng kêu bản năng giờ đây nó là tiếng kèn  hân hoan ca ngợi giống đực.

 Đáng lý ba tôi phải nhận ra tức thì tiếng kêu thân thuộc đó khi cách nhà chị một trăm năm mươi mét. Thế mà ông không nghe, hoàn toàn không nghe thấy gì hết. Khốn nạn. Cứ thế ba tôi đạp xe lao vào chỗ chết. Ông dừng xe đạp trước ngõ, tháo gói giấy báo bọc hai lạng thuốc lào ở yên xe, rực lên niềm kiêu hãnh sắp được thấy cái miệng chuột chù của Đội Trưởng bành ra cùng với chín tiếng tuyệt vời, cho đến chết ông vẫn thèm nghe.

 Khi đó tiếng mèo kêu đã tắt. Không phải cuộc ái ân đã tắt, chỉ vì chị Hiên đang lên cơn cực khoái thì Đội Trưởng bỗng thèm thuốc lào. Đội Trưởng dừng lại giữa chừng, ngồi thẳng lên,  ngọc hành vẫn thản nhiên cắm chặt trong bánh ú. Đội Trưởng khoan thai cúi xuống với lấy cái điếu cày, khoan thai thông nõ, tra thuốc, khoan thai châm đóm, rướn cổ rít một hơi dài. Tiếng điếu cày vang lên.

 Khỉ, lần này ba tôi lại nghe rất rõ. Nó thông báo cho ba tôi biết Đội Trưởng đang có nhà và đang hút thuốc lào. Vậy thì việc gì phải gõ cửa, việc gì lên tiếng, cứ thế đi thẳng vào với lạng thuốc lào trong tay, dâng lên Đội Trưởng một bất ngờ thú vị.   Ba tôi đẩy cửa bước vào. Ông đứng chết lặng trước cái đít đang nhoay nhoáy của Đội Trưởng. Ông tính thối lui nhưng không hiểu sao cứ đứng trơ ra đấy cùng với hai lạng thuốc lào trong tay.

 Chị Hiên nhác thấy ba tôi đang đứng ngây như phỗng dưới háng mình. Chị giật mình đẩy Đội Trưởng bật ngửa, ôm ngực thảng thốt kêu lên, ôi cậu Đạng.  Lúc này ba tôi mới tỉnh linh hồn. Ông ngượng nghịu đặt nhẹ hai lạng thuốc lào, nhiệm vụ vẻ vang Đội trưởng giao phó, lẳng lặng thối lui, chân nam đã chân chiêu dúi dụi đi ra ngõ, dắt xe đạp lao thẳng về nhà mình, chẳng hiểu thế nào lại chui đầu vào lùm dứa dại đầu hồi nhà, loay hoay mãi mới gỡ ra được, áo quần rách tướp, mặt mày tứa máu.

 Ba tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu Đội Trưởng biết có kẻ bắt quả tang Đội Trưởng đang ba cùng như thế nào trong nhà một cốt cán.Ông ngồi thất thần trên ngạch cửa. Mạ tôi hỏi đi hỏi lại dăm bảy lần, ông cứ trương mắt nhìn, quai hàm cứng ngắc không cách nào thốt được nên lời.

Đã quá muộn.

 Mười lăm phút sau tiếng mèo kêu lại vang lên, lần này dữ dội hơn, cho biết Đội Trưởng đã có phương án khóa mõm hữu hiệu.  Vận hạn ba tôi coi như chấm hết.  Kì thực  nó đã chấm hết ngay khi ba tôi đứng trước cái đít nhoay nhoáy của Đội Trưởng.

Ba tôi uống một cốc rượu to, thêm một cốc rượu to nữa, tự rủa thầm mình không dưng giây vào cái bướm không lông, rồi đây rủi ro khôn lường rình rập, sống chết, nhục vinh chỉ trong nháy mắt. Quả nhiên rạng sáng hôm sau đã hiện ra rành rành một mớ giấy lộn nhét chật cứng tạp dề của ba tôi, bằng chứng hùng hồn của chị Hiên, cho phép Đội trưởng lôi cổ ba tôi ra trường bắn.

Ghê gớm cái bướm không lông, hiện thời nằm khuất phía trong trong bộ đồ màu nồng cốt, đang khép mở giữa một vạn hai quần chúng. Không ai biết nó là cái bướm không lông. Một vạn hai  quần chúng không ai thèm biết nó là cái bướm không lông. Người ta đang hau háu nhìn bộ mặt đanh thép của chị, sẵn sàng đáp ứng tức thì muôn năm và đả đảo. Sau đó háo hức chờ đợi mười một phát đạn xuyên trúng ngực tên gián điệp Quốc dân đảng, tức tên tiểu tư sản phản động Nguyễn Quang Đạng.

Ba tôi gục đầu trước cái bướm không lông, nơm nớp chờ đợi giai đoạn thông nõ của Đội Trưởng. Đội Trưởng ngồi sau chiếc điếu cày thứ năm chín lừ lừ nhìn ba tôi như nhìn một con chó đói ghê tởm, cho biết Đội Trưởng căm thù bọn phản động biết nhường nào, trong khi trong đầu Đội Trưởng chỉ đọng lại duy nhất ý nghĩ về cái điếu cày.

 Đôi Trưởng đang tính toán xem nếu đập nốt cái điếu cày độc nhất vô nhị ở xứ này thì liệu có tìm được một cốt cán nào làm điếu cày cho Đội Trưởng nữa không? Nếu không thì phát minh oai hùng của Đội Trưởng về tuyên bố tử hình bọn phản động bằng việc đập vỡ điếu cày, sau một tháng đã nổi tiếng khắp toàn tỉnh, phút chốc sẽ tan thành mây khói.

Đã có lúc Đội Trưởng chợt nghĩ hay là tha cho nó, hay để cho nó sống thêm chục ngày nữa, bắt nó làm thêm vài chục cái điếu cày dự phòng rồi giết thì có sao đâu nhỉ. Quyền lực  trong tay Đội Trưởng, Đội Trưởng muốn gì mà chẳng được. Viện ra một lý do để giải thích cho một vạn hai  quần chúng lúc nào cũng háo hức kết thành một khối tuyệt đối trung thành, tuyệt đối tin tưởng  thật quá dễ.

 Phút cuối cùng, Đội Trưởng không thay đổi, ông quyết định đập vỡ chiếc điếu cày thứ năm chín cũng là chấm dứt luôn sinh mạng tên phản động thối tha Nguyễn Quang Đạng, hắn còn sống sót ngày nào tất sẽ nguy hiểm cho Đội Trưởng ngày đó. Chuyện này chỉ có ba tôi, chị Hiên và Đội Trưởng biết. Ba mươi mốt năm sau có thêm tôi biết nữa là bốn, ngoài ra không có ai biết hết, kể cả mạ tôi.

Thực ra có người thứ năm biết chuyện này, biết khi nó đang xảy ra chứ không đợi đến ba mươi mốt năm sau mới được biết như tôi. Đó là anh Huy. Đơn giản là anh đã nằm sau vách chị Hiên kiên trì xem chị hành lạc với Đội Trưởng hết đêm này sang đêm khác, mặc cho kiến lửa bu bám đầy mình, đốt cho toàn thân anh mưng đỏ.

 Thời buổi loạn đã dạy một đứa bé chín tuổi ý thức được tầm mức nguy hiểm cái việc con chim xỏ vào cái bướm như thế nào. Dưới mắt anh tôi, chị Hiên chẳng qua là một con lợn trần truồng, bất kể chị mặc bộ nâu sòng sặc mùi cám lợn hay mặc bộ đồ màu nồng cốt sặc mùi thuốc lào.

Vì thế nên khi chị Hiên thét lớn bắt cả nhà quì nghe Đội Trưởng tuyên án, ai nấy lẹ làng quì sụp, chỉ mình anh Huy bất tuân, nhơn nhơn nhìn xói vào háng chị Hiên. Thốt nhiên mặt chị Hiên đỏ rực, hằm hằm nhìn anh Huy, nói thằng mất dạy.

Cái mặt anh Huy vẫn nhơn nhơn. Chị Hiên chạy đến đè dí cổ anh Huy xuống. Anh không chịu, vùng đứng bật lên, dơ cái mặt nhơn nhơn nhìn như dán vào háng chị, nơi che dấu cái bướm không lông nhiều lần anh thấy rành rành cả mặt ba tôi lẫn mặt Đội Trưởng úp vào đấy. Một cái tát hắt ngang, anh Huy ngã lăn ra. Chị Hiên chỉ mặt anh Huy thét đến lạc giọng, nói bắt trói thằng ni lại.

Một vạn hai  quần chúng im phăng phắc. Không thấy ai xông vào bắt trói anh. Tất cả đứng ngây như phỗng. Chị Hiên lại vung tay thét lớn, nói bắt lấy thằng liên lạc Quốc dân đảng. Chính thằng ni làm liên lạc cho ba nó.Vẫn không thấy ai xông ra bắt anh Huy, một ngàn hai trăm quần chúng không ai nhúc nhích.

Một cái án tử hình ngẫu hứng thời này không phải là hiếm. Một vạn hai trăm quần chúng sẵn sàng chấp nhận mọi ngẫu hứng của Đội Trưởng và chị Hiên nhưng chẳng ai đành lòng thấy một đứa bé chín tuổi không dưng lãnh lấy cái chết. Chị Hiên thét lên lần thứ ba vẫn không ai nhúc nhích. Mười một tay súng đội hành hình vẫn bồng súng nghiêm trang sau lưng Đội Trưởng, không ai chịu rời vị trí.

 Chị đứng ngẩn ngơ một phút hai mươi sáu giây.

 Ngày thường anh Huy vẫn sang nhà chị chơi, vui vẻ làm chân sai vặt cho chị. Anh còn biếu chị khi thì con cá khi thì mớ tôm. Bù lại, chị Hiên cho anh lặn một hơi chui đầu vào háng mỗi lần chị xuống hói tắm tiên.Chị ép nhẹ cặp đùi non vào tai anh, anh dúi đầu ngược lên tận bẹn chị, tay chân đập nước loạn xạ. Hai chị em cười sặc nước, cười rung đêm, ngờm ngợp một điều gì không nói được.

  Bây giờ bỗng nhiên anh Huy trở chứng, hiện nguyên hình một thằng khùng, thằng mất dạy. Chị bẽ bàng len lén nhìn mọi người,  lúng túng quay mặt nhìn Đội Trưởng. Đội Trưởng cũng không biết ứng xử thế nào cho ra dáng một ông đội trưởng. Khéo không mất mặt với đứa con nít.

Đội Trưởng thở dài quyết định chấm dứt trò trẻ ranh. Vào lúc Đội Trưởng chực nói thôi, tha cho nó thì anh Huy bỗng nhảy ra, tuột quần, chĩa chim trước mặt Đội Trưởng và chị Hiên, nói bắt cái con cặc tau đây nì. Đội Trưởng giật mình, mặt đỏ rực, điên tiết đập cái điếu cày vỡ tan, nói láo, bắn thằng ni trước.

- Khô-ông!

         Mạ tôi thét lên một tiếng rợn người, vụt dậy lao đến ôm chặt lấy anh Huy. Tiếng thét to đến mức không còn ai biết đó là tiếng thét, ấy là tiếng lồng ngực vỡ tan, đột khởi dội vang lan truyền tám hướng. Kì lạ thay tiếp liền theo đó là một tiếng sấm vang rền như một phát đại bác. Một ánh chớp xanh lét cắt chéo sân đình, xé rách cả một khối người đen đặc, đâm  bổ tới cái bàn Đội Trưởng.

         Một trận gió cuốn cuốn cờ hùn hụt tới, xoáy tít giữa một vạn hai  quần chúng, như bốc tung  tất cả lên trời. Và mưa. Ngàn vạn hạt mưa đá to như những củ hành đột nhiên rơi xuống ào ào. Tan tác tất cả. Người ta đạp nhau bỏ trốn trận mưa đá trong bốn ngàn năm chưa từng xảy ra ở đây.

       Trăm ngàn hòn đá nhỏ, cứng nức ném tha hồ vào đám người vừa nãy còn là một khối kết đoàn tưởng không có gì phá vỡ. Đội Trưởng bị đá ném sưng mặt, ôm mặt chạy cuống cuồng, đâm sầm vào cột đình, té ngửa, xỉu đi chừng nửa phút. Cả nhà tôi xúm lại quanh ba tôi. Cái áo lá tơi mạ tôi mang theo chủ yếu để che nắng cho ba tôi nhanh chóng trở thành chiếc áo giáp hữu hiệu che chắn cho cả nhà.

             Trận mưa đá  kinh hồn chỉ xảy ra chừng năm phút đã làm vô số người bị thương, trong đó có Đội Trưởng. Đội Trưởng đứng trong hiên đình thờ họ Nguyễn ôm cái mặt sưng húp ngó ra . Sân đình vắng hoe, chỉ còn nguyên gia đình tôi dúm dó dưới chiếc áo tơi. Cơn mưa trút nước dữ dội tiếp theo cơn mưa đá làm một vùng trắng xóa. Nhà tôi như chìm trong nước. Ai nấy bấu víu vào nhau, run rẫy chờ xem Đội Trưởng có thương tình cho vào đình trú tạm mưa  không.

             Tuyệt nhiên không. Trong đình hảy còn đầy đủ mười một dân quân lăm lăm súng, đứng nghiêm trang sau lưng Đội Trưởng. Chỉ cần cái phất tay của Đội Trưởng là họ sẵn sàng nhả đạn, đòm một phát cho xong còn về lo việc nhà. Ba tháng gia nhập đội hành hình, theo Đội Trưởng giết được bao nhiêu người, chỉ nghe Đội Trưởng hứa hon, chưa hề nhận được một chút gì. Họ thực sự sốt ruột  với cái án tử hình không được thực thi. Cơ này có khi mất thêm một buổi cày nữa.

         Đội Trưởng chẳng thiết gì đến cái án tử hình số 19 cần phải thi hành. Ông đang nhạt miệng, nhạt miệng quá, nhạt đến phát điên lên được.  Mắt cứng lại, cổ họng đau rát, nước bọt đầy mồm trong khi hai mép khô rang, Đội Trưởng chỉ muốn ăn một cái gì muốn nuốt  một cái gì, muốn liếm một cái gì nhưng không rõ là cái gì. Ngực trống rỗng như có ai moi hết buồng phổi, chỉ còn trơ lại cái cuống  đang phình to dưới cổ họng, đau buốt, Đội Trưởng đứng ngẩn ngơ, mắt mờ tai ù.

            Thuốc lào còn nguyên một lạng nhưng điếu cày thì đã vỡ tan. Cái xứ không một thằng chó chết nào hút thuốc lào, đ. mạ! Chị Hiên đứng dựa cột đình, ngước mắt chờ đợi Đội Trưởng. Chị chờ mãi vẫn không thấy Đội Trưởng nói gì, đành  hắt ra một tiếng ngán ngẩm, nói thôi, bắn quách đi rồi về anh ạ.

Đội Trưởng trừng mắt lên, bắn phải có người xem mới bắn chớ. Bắn giờ cho chó xem à? Ẻ vô! Chó cũng chẳng còn một con, bốn phương tám hướng chỉ thấy mưa trắng xóa. Ai nghiện thuốc lào mới biết, vào lúc mưa gió  được một điếu thuốc lào ngon, rít sâu vào tận phổi mới đã làm sao. Đội Trưởng mở gói thuốc lào, bốc một nắm cho vào mồm trệu trạo nhai, nói thôi, giam nó lại, mai nắng ráo rồi bắn.

Dứt lời Đội Trưởng bước ra khỏi đình, mặc kệ mưa gió, cứ thế lầm lũi đi. Rõ là một ngày cứt chó, đã không giết được người lại thèm thuốc lào muốn chết. Đội Trưởng đi qua sân đình, nhác thấy nhà tôi đang dúm dó dưới chiếc áo tơi, chợt nảy ra một ý tuyệt vời.

 Không gì tuyệt vời hơn giây phút diệu kì Đội Trưởng tiến đến nhà tôi, lật tung chiếc áo tơi, cúi xuống ghé vào tai ba tôi, nói này, mi làm điếu cày mất mấy giờ?  Ngực ba tôi rung lên , ông vội vàng đáp, nói dạ… một giờ.

. Một phần mười giây cơ hội đã đến. Ba tôi nhận ra tức thì dấu hiệu sự sống trong vòng bốn mươi tám giờ qua không một giây phút nào ông nhìn thấy nó. Đội trưởng gật gù, nói nếu trong vòng mười lăm phút mi làm xong, tau sẽ tha bổng cho mi, nghe chưa. Ba tôi run rẫy, ngước lên nhìn Đội Trưởng, nói dạ

Ba tôi dạ và đứng vụt dậy. Đội trương nghiêm mặt nhìn ba tôi đầy cảnh giác, nói nếu không xong tau sẽ bắn mi ngay  tức thì, không cần có người xem, nghe chưa.

Ba tôi dạ, tiếng dạ reo vang giữa mưa to gió lớn nghe như một tiếng khóc òa.

159 comments on “Những chuyện có thật và bịa đặt của tôi 6

  1. Đúng rồi ! Minhmeo@… Mèogià@… cũng là họ nhà Mèo cả. Nếu hồi 6 ni mà họ nhà Mèo không bóc tem được thì phí quá !
    He he…

  2. Chào Bọ. Chúc Bọ Khoẻ. Gĩư gìn sức khoẻ Nghe Bọ.
    Lại hai Mèo Thèm rượu

  3. Phần này đọc hồi hộp quá! Cái vụ bánh ú nữa chứ, sợ quá.
    Nghe nói voi rừng đang hành sự mà có ai nhìn thấy, nó sẽ truy đuổi, quật chết…như trong truyên này. May mà thuốc lào cứu ông Chủ Tịch, thuốc lào muôn năm!

    • hi hi cảm ơn MG, MG còn biết voi rừng hành sự ra răng nữa hi hi

  4. “ẻ vô” là gì hả chú ơi, cháu mới đọc blog của chú, thấy xếp người miền trong cũng hay dùng từ nay fmà k biết

    • Hiiiiiiiiiiiiiiiiiiii đúng là
      chim chích bông
      bé tẻo teo
      rất hay trèo
      từ cành na
      sang cành bưởi
      sang bụi chuối
      chích bông ơi ời

      Thật thà như đếm

    • hi hi bọ đã vừa bịa vừa thật rồi mà

  5. Bọ ơi, cho em hỏi tí. Một số trang mạng loan tin Hội nhà văn, bác Hữu Chỉnh làm Hội trưởng, vừa tuyên bố tự giải tán hà Bọ? Chuyện này là thật hay là tin đồn vậy? Cám ơn Bọ trước.

    • he he bịa đấy, bọ định post lên cho vui nhưng nghĩ nhiều người biết rồi nên thôi

  6. @ Bọ ! Con số 11 vẫn trong tem 12 con giáp Bọ nhỉ ? Hi Hi Hi

  7. Cái bướm không có thuốc lào đã làm cho ông Chủ tịch thị trấn có một khoảng thời gian dài đê mê sung sướng, còn thuốc lào không có điếu thì lại cứu ông Chủ tịch thoát chết trong gang tấc. Thế cho nên cả họ nhà bọ cần phải tập trung hô cho rõ to khẩu hiệu này:

    “Muôn năm thuốc lào”

    thuốc lào! thuốc lào! thuốc lào!

  8. Chuyện gay cấn , đọc đến chỗ giờ xử bắn mà chưa thấy tình huống nào sẽ gỡ tội cho nạn nhân cả. ( em cứ hình dung lúc đó sẽ có công văn hỏa tốc từ trên đưa xuống cơ đây…) May sao một trận mưa đá đổ xuống như điềm báo nỗi oan đã thấu trời xanh…

    Sao nhân vật Đội trưởng bị khắc họa xấu hoàn toàn như vậy hả tác giả ? Một kẻ mà khi đọc lên ai cũng thấy ghét cay , ghét đắng. Theo em , nếu nhân vật này có cả hai mặt tốt xấu hoặc cái xấu che đậy dưới vỏ bọc đẹp đẽ thì có lẽ giàu tính cách , và có vẻ thực tế hơn. Em không tin có một kẻ bằng xương , bằng thịt như nhân vật này có ở trên đời. Uy lực của kẻ đó có to lớn tới đâu thì dân cũng không thể ngu muội mà nhắm mắt hùa theo được.

    Nhân vật chị Hiên với vụ bánh ú này sao nghe ghê quá. Lẽ nào một cô gái mới 19 tuổi lại thông tỏ và ham thích khoái lạc thế ? Nên chăng tác giả cho cô này già dặn hơn một chút, chứ để nhỏ tuổi quá em thấy tội ( cứ như con cháu mình)…

    • Sao nhân vật Đội trưởng bị khắc họa xấu hoàn toàn như vậy hả tác giả ? Một kẻ mà khi đọc lên ai cũng thấy ghét cay , ghét đắng. Theo em , nếu nhân vật này có cả hai mặt tốt xấu hoặc cái xấu che đậy dưới vỏ bọc đẹp đẽ thì có lẽ giàu tính cách , và có vẻ thực tế hơn- hi hi nhân vật này còn đi suốt cuốn sách mà, sau này có những đột biến của nhiều nhân vật khác nữa, không chỉ riêng Đội Trưởng

  9. Là một kẻ phàm phu tục tử suốt đời hổng biết ăn chay, tui công khai bày tỏ : Tui khoái tiếng Mèo kêu . Ở đây tay Đội trưởng, tác nhân của tiếng Mèo kêu lần thứ hai mươi mấy, chắc hẳn không bằng tiếng kêu lần đầu do bác Đạng tác động. Đúng một phút bốn mươi giây cảm nhận cả Vũ trụ chui vào một chổ, cái tiếng kêu rên dồn nén 18 năm của con Mèo bất chấp tất cả thế gian nhỏ bé, nó gào rú, theo nhịp, tiếng rú thăng hoa từ 18 tầng địa ngục vút thẳng đến thiên đàng…

    • Chết cha, phen này chắc đổi nick mèo. Mà thôi, mèo tui già rồi, có kêu cũng chỉ là quá khứ vang bóng một thời, có ai ghi âm đâu mà sợ!

      Chắc bọ chừa tiếng Meogia ra!

    • ua chầu bác LD bình hay quá, nghe như một đoản văn cao vút

  10. 1/Không biết không nghe không thấy, phép phòng thân truyền kiếp kể từ ngày có Đại Việt ta. Không phải. Kể từ ngày mẹ Âu Cơ đẻ ra bọc trăm trứng, dân An Nam quá biết rõ bụng nhau. Cũng không phải nốt. Kể từ ngày vua Hùng chọn đất định đô quá gần nước Đại Ca, nơi luôn sản sinh những thiên tài hai mặt.
    2/Vào lúc Đội Trưởng chực nói thôi, tha cho nó thì anh Huy bỗng nhảy ra, tuột quần, chĩa chim trước mặt Đội Trưởng và chị Hiên, nói bắt cái con cặc tau đây nì.
    3/ Đội Trưởng bị đá ném sưng mặt, ôm mặt chạy cuống cuồng, đâm sầm vào cột đình, té ngửa, xỉu đi chừng nửa phút. Cả nhà tôi xúm lại quanh ba tôi. Cái áo lá tơi mạ tôi mang theo chủ yếu để che nắng cho ba tôi nhanh chóng trở thành chiếc áo giáp hữu hiệu che chắn cho cả nhà.

    Tôi thích 3 đoạn văn ni : Đoạn 1, NQL đã giải thích rõ vì sao người Việt ta lại hay chọn thái độ im lặng và coi đó “là vàng”, với câu nói mà ai cũng nằm lòng “Im lặng là vàng”; đoạn 2, anh đã xả vào đó cả sự căm ghét “con cặc tau nì”, sướng sướng…; còn đoạn 3 thì tôi thấy rõ tính hình tượng của văn học, cái ác cái thiện được chỉ ra, ai ném đá lão đội trưởng “trời”, “trời bất dung gian”, “lưới trời lồng lộng”, ngược lại hình ảnh “mạ”-chiếc áo tơi thôi đủ đùm đủ bọc cả nhà. Thú vị anh Lập hè!

    • To phamtran:

      Lời bình này ngắn gọn và tinh tế quá, hay. Xin được bắt chước cụ Nam Cao trong “Đôi mắt”: ” Tiên sư anh PT” he he.

  11. bọ biết không? khi đọc em cứ nghĩ là bọ biết nhiều chuyện như ri thì khổ rồi.

    • hi hi rứa thì cả tỉ người khổ, chắc chi bọ

  12. Đọc buồn cười quá Bọ ơi. Cười mà xót xa.

  13. Hu hu, viết cho Bọ rất dài, đang gửi thì mất điện, còm cũng mất tiêu luôn. Có cách chi cứu đc kg hè?

    • hu hu không cứu được mô, uổng quá uổng quá, lần sau TH viết ở file word lõ có mất điện thì cứu được

  14. “Chị Hiên mặc bộ đồ màu mực Cửu Long, màu đặc trưng vừa được chỉ định là màu nồng cốt”
    ———-
    Bọ à, em góp ý tý nhe.

    Nghe nói thời đó người ta gọi mấy bà mấy ông như chị Hiên là thành phần “CỐT CÁN”, chứ không phải nòng cốt (tiện thể:”nòng” chứ không phải “nồng”).

    “Cốt cán” dân gọi tắt là “cán”. Có mấy câu thơ truyền miệng thời đó như: “- Đội rút về rồi cán bỏ không…”

    • góp ý của MG rất đúng, bọ sẽ chỉnh lại, cảm ơn MG

  15. tui thích cái đoạn đội trưởng suy nghĩ về cái điếu cày trong lúc chuẩn bị giết một người. Cũng thích là đoạn đám 11 dân quân muốn bắn xong để mai khỏi lỡ buổi cày.

    Hay. Sự thật công lý của một loại xã hội nào đó chỉ rứa thôi. Mạng sống con người dù quan trọng, trong tay kẻ cường quyền thì lại vặt vãnh như bao nhiêu vặt vãnh khác: cái điếu cày, một bữa cày … thật dễ dãi trong cách giam cầm và giết người.

    • tui thích cái đoạn đội trưởng suy nghĩ về cái điếu cày trong lúc chuẩn bị giết một người. Cũng thích là đoạn đám 11 dân quân muốn bắn xong để mai khỏi lỡ buổi cày- qx rất tinh, cảm ơn qx

  16. HUY CHƯƠNG CHO BỌ LẬP

    Một cái lap top; hội trường có wifi; cùng “Những chuyện có thật và bịa đặt của tôi 6” thế là qua được một cuộc họp lê thê đầy giả tạo.

    Khoái nhất là những đoạn bọ Lập viết về sex. Chuyện chỉ của hai người mà cũng đầy âm thanh hình ảnh hừng hực khí thế như chuyện của một vạn hai quần chúng lúc nào cũng sẵn sàng đả đảo với muôn năm. Với lại, “chuyện ấy” được bọ đề cập một cách thoải mái tự nhiên như tự tánh vốn có của nó, bọ không hề cố ý lên gân hay cố gắng để tô vẽ cho cái thương hiệu “nói tục” của mình.

    Dù có cố tình tránh thì ai cũng phải công nhận sex là nhu cầu hoàn toàn có thực của bất cứ con người bình thường nào; là một trong “tứ khoái” mà các cụ ngày xưa đã nhọc công tổng kết…Lạ thay, cứ thẳng toẹt về nó như thế lại chẳng thấy tục tí nào. Không bù cho bao kẻ lên giọng đạo đức giả cứ phải rón rén “giấu như mèo giấu cứt” khi đề cập về chuyện sex, nhưng đôi khi đó lại là những kẻ tục tĩu và bệnh hoạn nhất.

    Thì đấy, nói như bọ Lập, “Cái cách xông vào tấn công giống cái thì quân tử cũng giống tiện nhân…”; hay như cụ Nguyễn Công Trứ:
    “Ban ngày quan lớn như thần
    Ban đêm quan lớn tần mần như ma
    Ban ngày quan lớn như cha
    Ban đêm quan lớn rầy rà như con”
    Thế thì việc gì mà cứ phải vòng vo cho nó tốn xăng, cứ hai mươi giây sau là bụp. He he he.

    Kiếp trước có khi bọ Lập là người Chăm thờ cái “sinh thực khí” chăng? Nên kiếp này bọ mới thổi cái sinh khí (không phải khói thuốc lào) mang đầy sức sống ấy vào cái “hõm sâu” Quê choa này?
    Thế thì tại sao bà con trên chiếu rượu Quê choa không nghĩ đến việc tặng cho bọ Lập cái Huy chương nhỉ? Thì người ta có Huy chương xx năm tuổi Đảng; Huy chương vì sự nghiệp Thể thao hay Huy chương vì sự nghiệp Giáo dục…còn chúng ta tặng bọ Lập “Huy chương vì sự nghiệp…Linga – Yoni”, cũng cao quý không kém – thật lòng đấy bà con Quê choa yêu quý ạ. Có thể bầu các Sao của Quê choa như bác Dong hay bác Sao Hồng làm trưởng ban tổ chức việc làm huy chương tặng bọ Lập, sau đó thì thuê họa sĩ vẽ mẫu HC (vẽ kiểu gì thì cũng phải có đủ hai món Linga – Yoni trong ấy), sau nữa thì quyên góp trong cộng đồng QC rồi nhờ các fan ở Sài gòn đặt đúc HC thế là xong. Với số lượng đông đảo bà con trên chiếu rượu như hiện nay thì chỉ cần mỗi người đóng góp 500VNĐ thôi cũng đủ đúc cho bọ Lập cái huy chương bằng cái mẹt sảy rồi.
    Với cái công sức đêm hôm viết lách, rì còm phục vụ bà con QC thì bọ Lập cũng xứng đáng nhận cái HC mang cả tấm lòng của Quêchoager lắm chứ.
    Ngồi họp bỗng dưng lại nảy ra cái “ý tưởng sáng tạo” mong bà con suy xét.

    • Ý tưởng thì cực kỳ hay.
      Trong nhà Bọ treo cái huy chương ấy khéo khối kẻ ghen ăn tức ở tức ói tinh trùng ra đằng miệng.
      Không đúc được. Phải đục bằng đá. Họa sỹ chắc nhờ anh Nhím được.
      Lễ trao tặng không nên mời VTV1, họ phát tin chung với tin Lãnh đạo phát biểu chống này chống nọ, nó giảm giá trị món quà của ta.
      OK. Cuối tuần làm cái hội thảo chuyên đề Linga-Yoni.

      • Hoan hô Cu Dong. Biết ngay Dong là Đồng (thuận) vụ ni. Người mô mà đễ thương chi lọa:
        Cu Dong đã nói là mần
        Trao quà bọ Lập nỏ cần ti vi.

    • Lạ thay, cứ thẳng toẹt về nó như thế lại chẳng thấy tục tí nào. Không bù cho bao kẻ lên giọng đạo đức giả cứ phải rón rén “giấu như mèo giấu cứt” khi đề cập về chuyện sex, nhưng đôi khi đó lại là những kẻ tục tĩu và bệnh hoạn nhất- he he bọ cũng nghĩ rứa y chang, cảm ơn KK. Cái ý tưởng huy chương rất hay, bọ cũng rất thích, nhưng nói ra rồi có kẻ lợi dụng chuyện này phóng đại, bẻ quẹo đi rất mệt

      • Bọ ơi, đây là chuyện hoàn toàn trong sáng, tình cảm của bà con chiếu rượu Quêchoa, chứ đâu phải là chuyện đi nịnh bí thư chi bộ Lập để được vào đối tượng Đảng mô mà bọ ngại. Chỉ cần bọ thấy”rất hay”, “rất thích” là OK rồi.
        Thiên hạ mà muốn thì dù bọ có ngồi yên một chổ họ vẫn có cách “phóng đại, bẻ quẹo” như thường. Vô tư đi bọ.

  17. Hay qúa … nhưng tại sao lại chọn phương án không l…ô…ng nhĩ?
    Nhưng nếu có thì… lại bình thường mất rồi !
    Bọ à, kêu vậy thì họ nhà Mèo không dám đọc !!!!

    • Đọc chứ, nhưng nghĩ rằng Bọ trừ mình ra. Thế bác THL thấy con meo meo nào không lông chưa?

      • Đã mèo thì phải có lông
        Sau đây điệu múa chàm rông bắt đầu!

        Nỏ sợ!

      • sau đây, bài ” lá diêu bông ” bắt đầu chứ ?
        vậy MG có phân biệt được con nào là đực , con nào là cái kgo6ng ? trong trường hợp sau đây : ” hai con dê cùng đi qua một cái cầu, dê trắng nói : mày tránh ra cho tao đi. Dê đen cũng nói : mày tránh ra cho tao đi ! Không con nào chịu con nào, rồi hai con cắn nhau…. thế rồi cả hai cùng rớt xuống sông …… người ta nghe cái ….Keng ! Sao lại nghe Keng mà không phải là Ùm !!!!
        Vì : ” Con kênh ta đào , chưa có nước chảy qua … ”
        Mời các bạn nghe qua cùng giọng ca meogia cùng với dàn hợp xướng của … các mèo.
        Chủ đề chính : Con nào là đực, con nào là cái ???

      • Anh chàng kỹ sư thuỷ điện ơiiiiiiiiiiiiiiiiii? dạo này không còn Ngọc Tân song ca cùng Thanh Hoa nữa rồi vì rứa kênh rạch dạo ni nỏ cần đào nựa mô
        Vì : Con kênh chưa đào đã có nước chảy qua
        Hi Hi Hi

    • Bọ à, kêu vậy thì họ nhà Mèo không dám đọc !!!!- họ mèo nhà ta dũng cảm đảm đang anh hùng bất khuất, nỏ sợ chi mô

    • @THL: theo mê tín, ai động vào vô mao xui lắm.

      • Anh Hồng Chương chưa nghe các cụ xưa đã nói à ?
        ” Âm hộ vô mao bần chí tử ”
        Hi Hi Hi

    • Hiiiiiiiiiiiii Anh Trà Hâm Lại nói hay thiệt, Mèo Già múa đẹp thiệt
      Bà con chiếu rượu vỗ tay cổ vũ nhé !
      Hi Hi Hi

      • Hay thật, BD là người vui tính nhất trong chiếu rượu của Bọ Lập đấy, ai giận người ấy thiệt, cớ chi mà giận cho hỏng hết bánh kẹo chứ ?

        Giận thì giận mà thương càng thương
        Anh đi sai “Giường” em không chịu oổi
        Hi Hi Hi

  18. Bọ ơi,đầy ký ức và nặng nề quá,hình như em muốn…..k!!!!!tiếng thở dài nằng nhọc….

    • hu hu đúng vậy, nhưng bọ nỏ biết mần răng

  19. “Tiếng chị Hiên lúc lúc lại rú lên chua loét, giật từng cơn, hực lên rồi tắt lịm lại hực lên rồi tắt lịm, tuồn qua tấm vách nứa đan thưa, tràn ra sân, nhào ra ngõ, lăn lóc dọc đường cái quan …”
    Đọan ni Bọ tả cái âm thanh “mèo kêu” ấn tượng quá, ai mà lỡ nghe chắc nhớ đời!

      • Bọ “lỡ” nghe nên tai bây giờ thỉnh thoảng còn ù, vì nghe gần quá. He he.

  20. không biết không nghe không thấy, chỉ đọc thôi ;)

  21. bác Lập ơi…lâu quá rồi em quên từ “ẻ vô”,bây giờ nghe ông đội trưởng nói làm em buồn cười quá ha ha. bác cho chích bông mượn cuốn từ điển tiếng “bọ”để CB tra từ “ẻ vô” nha.

    • hi hi chỉ sợ chích bông đọc xong từ điện lại ẻ vô văn bọ

  22. Gay cấn. Gay cấn
    Nhưng mà cứ thấy ấm ức. Cái lão đội trưởng oai thật. Một vạn hai người mà “ẻ” làm gì được lão. May sao có cơn mưa đá + sấm chớp ì đùng. Chắc đó là lòng dân hả Bọ?

    • đúng vậy, ta vẫn nói trời có mắt, có khi trời có mắt thật

  23. Đội trưởng gật gù, nói nếu trong vòng mười lăm phút mi làm xong, tau sẽ tha bổng cho mi, nghe chưa. Ba tôi run rẫy, ngước lên nhìn Đội Trưởng, nói dạ
    ————-
    Sự sống và cái chết của ba cu Lập phụ thuộc ngẫu hứng vào cái cơn thèm thuốc của DT. Một khi quyền lực được đặt vào những kẻ dốt nát thì những số phận của những con người bị chi phối bởi quyền lực đó trở nên quá mong manh..Nghĩ mà xót xa! mới hiểu cái tiếng dạ cất lên dưới trời mưa nghe như tiếng khóc òa, khóc chứ, xót xa chứ, ba cu Lập là người có hiểu biết, ba cu Lập biết DT phi nhân thế nào, nhưng ba cu Lập cũng là người, ông còn có cả một gia đình và đàn con..ông cần phải sống, vì thế ông buộc phải quỵ lụy phải cất lên tiếng dạ khẽ khàng của đầy uất ức và tủi nhục bị kìm nén..
    ———
    “…Chị chờ mãi vẫn không thấy Đội Trưởng nói gì, đành hắt ra một tiếng ngán ngẩm, nói thôi, bắn quách đi rồi về anh ạ…”
    Nhân vật chị HIên nói câu này làm e rợn tóc gáy, chị HIên- người tình của ba, chị Hiên- người chị vui vẻ của Huy– đã trở nên một kẻ lạnh lùng và trơ trẽn như thế…có thẻ nói một câu ráo hoảnh như thế, hành động như thế với HUy, với Ba cu Lập..

    Thứ quyền lực phi nhân và tùy tiện đã đẻ ra một lớp người cơ hội như Hiên chăng?

    • Thứ quyền lực phi nhân và tùy tiện đã đẻ ra một lớp người cơ hội như Hiên chăng?- phải rồi phải rồi

      • lúc nãy đang viết dở..Đúng là cái này đẻ ra cái kia, quyền lực tuyệt đối trong tay kẻ dốt nát sẽ biến nguoif có quyền lực trở nên phi nhân, tàn bạo dùng quyền lực thành công cụ để đạt những dục vọng, lợi ích cá nhân, và từ dưới quyền lực đó hình thành những người như chị Hiên…sẵn sàng thay lòng đổi dạ, không từ thủ đoạn nào để tạo vỏ bọc nhằm hưởng lợi, cầu bình an cho mình.

    • Cô Cam trong TCTT sắc sảo, giỏi giang, vẫn thương con và nhớ mãi mối tình đầu. Còn cái cô Hiên này thì… đúng là hết chịu nổi. Em cũng có cảm giác như Hà Linh khi nghe cái câu cô thở ra rồi nói “bắn quách rồi về” cái người đàn ông mà ả đã từng khao khát từ năm 13, rình rập nửa năm để quyến rũ bằng được lúc 18

      Cái tay đội truởng Bọ xây dựng kinh thật. Lão có ảnh hưởng rất mạnh mẽ đến những người xung quanh: đám đông, ả Hiên, 11 tay súng… đều bị lão dùng diễn văn điếu cày ba giai đoạn thuyết phục và a dua theo hành vi giết người dễ như trở bàn tay.

      Nếu em không nhầm thì đây là cái án tử hình thứ 59 chứ nhỉ?

      • Ý là MG nói cái vụ hồi cô Cam bắt đầu theo CM ấy, làm gì có ní tưởng.

  24. “Một vạn hai quần chúng im phăng phắc. Không thấy ai xông vào bắt trói anh. Tất cả đứng ngây như phỗng. Chị Hiên lại vung tay thét lớn, nói bắt lấy thằng liên lạc Quốc dân đảng. Chính thằng ni làm liên lạc cho ba nó.Vẫn không thấy ai xông ra bắt anh Huy, một ngàn hai trăm quần chúng không ai nhúc nhích.”

    Chị Hiên mới hô đến lần thứ 2 mà từ một vạn hai quần chúng im phăng phắc chừ chỉ còn một ngàn hai trăm quần chúng không ai nhúc nhích. Sao không thấy 9000 người nữa xông lên bọ hè?

    • he he bọ viết nhầm, để bọ sửa lại, cảm ơn tata đã nhắc nhởt

    • Bọ sửa luôn ở phần 5:
      … Một ngàn hai trăm quần chúng đã sẵn sàng nín thinh nghe Đội Trưởng tuyên án, tức ba giai đoạn hút thuốc lào của Đội Trưởng sắp bắt đầu…

  25. Đọc phần sáu này lại được thưởng thức thêm mấy pha hấp dẫn đúng phong cách Bọ nữa. Ngay từ đầu em đoán nhân vật anh Huy sẽ hay, tới đây đúng thiệt.
    Bọ xem lại từ chỉ súng ống của người quân tử có đúng không vậy? Em ngờ ngợ ngọc hành hình như là để chỉ bộ phận có hai hòn chứ nhỉ?

    • Bọ xem lại từ chỉ súng ống của người quân tử có đúng không vậy? Em ngờ ngợ ngọc hành hình như là để chỉ bộ phận có hai hòn chứ nhỉ?- nó không chuẩn lắm, vì ngọc hành là dái gà, chỉ hai hòn của đàn ông. Tuy nhiên khi cần có thể hiểu nó bộ phận sinh dục nam, cu dái chi cũng rứa

  26. Một thời ấu trĩ và ngu muội Bọ hè, cái ấu trĩ và ngu muội đó vẫn tồn dư dai dẵng đến chừ, vẫn còn những ĐT. những “Bọ cu Lập” , “Chị Hiên” thì nhiều tuổi hơn, nhưng vắng hẵn bóng “anh Huy”. Nhưng được cấy ngày trước sexx văn minh hơn chừ nhiều và tự nhiên hơn chừ, rứa mới sướng, đúng không Bọ, Mạ của Bọ đúng bản chất “Mẹ Việt Nam” nhất, cam chịu, thờ chồng, thương con…, coi hy sinh cho chồng, cho con cũng là một nhu cầu..cũng là hạnh phúc. Thương nhất anh Huy, tâm hồn người già trong thể xác đứa trẻ. Cảm ơn Bọ đã kể lại.

    • Một thời ấu trĩ và ngu muội Bọ hè, cái ấu trĩ và ngu muội đó vẫn tồn dư dai dẵng đến chừ- có lẽ rứa đo Mucdong ạ

  27. 1/ Phải nói là bọ Lập nghiện món “no-hair”, dứt khoát có nhiều kỷ niệm :D
    2/ Người quân tử gọi cái cây hai củ là “quân tử kiếm”, còn loại hành quý như ngọc của bọ còn gòi là “trứng chim”. Ngọc vốn là viên, không thể là cây, nên từ điển giải thích sai, chỉ có sách y khoa là nói chắc như kiếm phạm bánh ú.

    • 1/ Phải nói là bọ Lập nghiện món “no-hair”, dứt khoát có nhiều kỷ niệm – he he e đúng e đúng

  28. Bọ Lập hè, tay Đội trưởng này khá thật: Tung hoành giữa ba quân và trong thiên hạ như giữa chốn không người, không Thần, không Trời; anh Từ Hải ngày xưa cũng không oai bằng.
    Và hoá ra, cái nghiện ngập (thói nghiện thuốc lào) cũng có cái hay của nó: Chính nó đẻ ra thiên lương (tha mạng cho cha của Bọ). Nếu Đội trưởng không nghiện thuốc lào thì điều gì sẽ xẩy ra nhỉ? Có Trời mới biết được Bọ nhỉ
    Phần này, Bọ viết rất hay về cái bướm không lông: Nó làm cho người ta ham sống, muốn sống, và thấy cuộc đời thế mà hay!

  29. @ Bọ ! Đọc phần 6 truyện này của Bọ em thấy ớn lạnh, Bọ viết khiếp thật

    Ba tôi không thiếu gì người tình, theo nghĩa là những người đàn bà thèm muốn ông, lúc nào cũng sẵn sàng tuột quần cho ông xơi, bởi vì ông là thứ quân tử hiếm hoi trong vòng bán kính năm ki lô mét.

    – Bọ thừa hưởng được đức tính trung thực và quân tử của Ba như thế là nhất Bọ rồi còn gì ?

    Ghê gớm cái bướm không lông, hiện thời nằm khuất phía trong trong bộ đồ màu nồng cốt, đang khép mở giữa một vạn hai quần chúng. Không ai biết nó là cái bướm không lông. Một vạn hai quần chúng không ai thèm biết nó là cái bướm không lông

    – Ngày xưa các cụ có câu “ Âm hộ vô mao bần chí tử “ đó Bọ ạ ! đọc đoạn này cười ngặt ngẽo Bọ tả gì mà ác liệt thế không biết

    Đội Trưởng trừng mắt lên, bắn phải có người xem mới bắn chớ. Bắn giờ cho chó xem à? Ẻ vô! Chó cũng chẳng còn một con, bốn phương tám hướng chỉ thấy mưa trắng xóa. Ai nghiện thuốc lào mới biết, vào lúc mưa gió được một điếu thuốc lào ngon, rít sâu vào tận phổi mới đã làm sao

    – Em bảo rồi cho lão đội trưởng này chết mới đã, vì không có điều cày làm sao lão sống nổi, may cho Ba của Bọ là lão đội trưởng thèm thuốc không có điếu cày mà chỉ có Ba Bọ mới làm điếu cày được, đó là niềm vinh dự lớn cho gia đình Bọ vì Ba Bọ đã làm điếu cày phục vụ cho cách mạng
    Bọ viết thật như bịa, bịa như thật, em biết đó nhưng vẫn không phân biệt được thế mới phục Bọ tài, thế mới là Bọ chứ ?
    Hi Hi Hi

    • Ở dưới tui cũng théc méc không hiểu sao có chi tiết không l…….ng ?

    • may cho Ba của Bọ là lão đội trưởng thèm thuốc không có điếu cày mà chỉ có Ba Bọ mới làm điếu cày được, đó là niềm vinh dự lớn cho gia đình Bọ vì Ba Bọ đã làm điếu cày phục vụ cho cách mạng- ha ha ha hay hay hay, BD bình hay lắm, cảm ơn BD

    • Lạc Dân ham vui , xin lạm bàn một chút về cái sự no cunt heirs của chị Hiên một chút, mong các bác thông cảm.
      Bọ Lập đã rất tinh tế khi đặt cái bánh ú no nưởng, trắng bong bóc của chị Hiên vào chuyện, làm cho các tay phàm phu hiếu kỳ như tôi, thắc mắc không sao chịu được. Quan niệm “Âm hộ vô mao, bần chí tử”của Đông phương khác hẳn với quy luật thuyết tiến hóa của Tây phương, Charles Darwin chẳng hạn. Trong cuốn “Con khỉ trần trụi” của nhà văn Dermond Morris xuất bản năm 1967, cũng dựa theo thuyết tiến hóa, cho rằng loài người chúng ta thời nguyên thủy không khác chi con khỉ đột, lông lá đầy thân thể. Thế rồi trong đám khỉ, một chú có chỉ số AQ cao nhất , tách đàn dắt theo vợ con, bè bạn đi học cách làm người, bắt đầu tập đi trên hai chân, tìm lả hoặc vỏ cây che thân , lại săn bắt thú nhỏ để ăn, thay vì chỉ hái lượm.
      Quá trình kéo dài hàng triệu năm, lông lá trên người dần rụng hết. Thời cận đại đến thế kỷ 21 thì các Bác biết rồi đó, chúng mình thì cứ đàn ông 5 nhúm, phụ nữ 3 thồi.
      Trở lại với chị Hiên, và cũng dựa theo thuyết tiến hóa của Darwin, tui nghĩ bọ Lập đúng khi xây dựng hình tượng chị Hiên, trong quá trình tiến hóa(không đồng đều) chị Hiên và một số không nhỏ nhưng ta không biết, đã có sự tiến hóa vượt bậc khoảng 100 năm. Không tin à!
      Bên Tây người ta đã “đánh tất” từ lâu, và cũng rú như Mèo gào các bác ạ…

      • hi hi bác LD bình về cái sự no hair hay lắm, cảm ơn bác

  30. Chào Bọ ! Mấy bữa rồi hư máy,trình độ vi tính kém nên chẳng chuyện trò gì được.Quả thực nhờ Bọ mà biết đánh chữ có dấu.
    Đọc bài của Bọ cùng với một số hình ảnh thời cải cách ruộng đất giống như được xem một bộ phim.Đọc ngấu nghiến, quên cả thở, người nóng bừng, tim nhoi nhói…May mà huyết áp ổn định.
    Bọ cho phép dựng dần một kịch bản phim, Bọ đồng ý chứ ?

    • Bọ cho phép dựng dần một kịch bản phim, Bọ đồng ý chứ -hi hi ok thôi, nhưng đã ra đầu cua tai nheo gì đâu mà dựng

  31. Tôi muốn viết một cái gì đó để cảm nhận về Chương VI này, nhưng thực tình là tôi đang bất lực vì ngôn ngữ.

    Hình như đến bây giờ tôi mới chạm được hình hài của các nhân vật trong truyện, và hình như bây giờ tôi đang sắp lý giải được vì sao tác giả khuyên độc giả hãy coi “cha tôi, mạ tôi” là một nhân vật…
    Từ Chương V, nhân vật Đội trưởng xuất hiện đã để lại một ấn tượng đặc biệt (về sự ghê tởm) trong lòng người đọc, cái công đoạn hút thuốc lào 3 giai đoạn như hun thêm sự ngột ngạt trong độc giả, nhưng dường như chưa ai gọi đúng tên của bản chất cái “công đoạn” đó.

    Thì đây, chương VI đã hé mở. Có cái gì đồng điệu không với “Ba cùng- Chín tốt”???. Ông Đáng bị bắt, bị két án, bị tử hình, và sẽ được tha bổng… chỉ gắn liền với một sở thích (bản năng?) quái gở của một con người. Than ôi! Kiếp người hén mọn. AI bênh vực họ đây? Trận mưa đá, bắt đầu hay đỉnh điểm của sự trào dâng oán hận ? Tôi nghĩ đến câu “Trời không dung, đất không tha”, nhưng có lẽ lúc này đang quá xa vời…

    • cái kiếp người hèn mọn là vậy đó, nhưng câu chuyện hãy còn dài MB ạ

  32. MẤY CẢM NGHĨ BAN ĐẦU
    SAU 6 KỲ ĐỌC
    “NHỮNG CHUYỆN CÓ THẬT VÀ BỊA ĐẶT CỦA TÔI”
    _________________________________________

    “ Những chuyện có thật và bịa đặt của tôi”, như tác giả cho biết sẽ post lên mạng thành 25 kỳ. Còn vài ba tháng nữa, người đọc mới thấy đầy đủ hình hài đứa con tinh thần này của Nguyễn Quang Lập. Nhưng qua 6 kỳ đọc, ta đã thấy hiện ra khá rõ nét cái khuôn mặt của nó. Một khuôn mặt tiểu thuyết khác lạ hẳn với các tiểu thuyết Việt Nam hiện đại và cũng khác hẳn mấy tiểu thuyết trước đây của chính Nguyễn Quang Lập như “Những mảnh đời đen trắng”, “Tình cát”.

    1 – Cái lạ trước hết ở chính cái tên của tác phẩm: “Những chuyện có thật và bịa đặt của tôi” (Dưới đây, xin viết tắt là “NCCT&BĐCT”), một cái tên thể hiện sự ứng đối linh lợi của tác giả: Ai đó bảo chuyện này thật, chuyện kia không thật thì đã bảo rồi mà: chuyện này thật vì nó là thật, chuyện kia không thật vì nó là bịa đặt!

    Cô Tấm trong chuyện cổ bị bị mẹ Cám trộn một đấu gạo với một đấu thóc bắt ở nhà nhặt cho xong mới được đi dự hội không phải là việc khó mà chỉ tón công tốn thì giờ thôi bởi hạt gạo vẫn nguyên hạt gạo, hạt thóc vẫn nguyên hạt thóc. Vì vậy khi Bụt cho đàn chim sẻ nhặt giúp Tấm, thì chỉ nháy mắt là xong. Còn người đọc “NCCT&BĐCT”, dù kỹ tính, dù muốn vạch lá tìm sâu xem đâu là thật, đâu là bịa đặt cũng khó mà phân định rõ ràng vì thật và bịa đã được hòa trộn nhau rất khéo, trong thật có giả, trong giả có thật.
    Chẳng hạn, nếu ai đó bảo: đứa bé còn nằm trong bào thai làm sao lại vanh vanh biết chuyện bà mạ sinh nở nó khó như thế nào, làm sao có thể: “Từ trong khe hẹp, tôi mở mắt nhìn ra Đời, tức là cái chuồng bò. Lúc đầu tôi không nhìn thấy gì ngoài cái háng bà đỡ đang dạng ra choán cả tầm mắt”. Nhưng sự thật trăm phần trăm đã diễn ra như thế: Một ca đẻ khó do một mụ vườn đỡ cách đây trên nửa thế kỷ. Một mụ vườn có cái háng to bè, đũng quần vá đã đứt tung chỉ đang khó nhọc dạng háng ra để cúi xuống săm soi chờ lúc xộc vũ khí đầy mồ hôi tay vào âm đạo người mẹ, kẹp lấy hai thái dương của thai nhi để lôi nó ra với Đời!

    Hay, có đúng là hình bóng Ái Vân trong giấc ngủ chập chờn đã đánh dấu anh sinh viên 17 tuổi trở thành chàng trai sau “ rùng mình hai ba lần và phóng phụt trong một niềm cảm khoái vô biên”? Chuyện “ma ăn cỗ” còn có thể nhìn thấy qua dấu vết trên mâm cỗ, còn chuyện này của Nguyễn Quang Lập thì Ái Vân cũng chịu mà Trời cũng chịu. Nhưng trăm phần trăm các cậu mới lớn đều đã trở thành chàng trai y như thế…

    2 – Cái lạ thứ hai là Nguyễn Quang Lập đã đem chuyện của gần như tất cả mọi người trong nhà mình ra mà kể và bịa đặt cho thiên hạ nghe, có cả một số người họ hàng thân thuộc: Từ ông ba, bà mạ đến chị Nghĩa, anh Huy, anh Tường, anh Mỹ, chị Liên, anh Thắng, bác Vĩnh Tường…(Có thể các chương tiếp sẽ có thêm thằng em út Vinh?)

    Trong văn học VN hiện đại mới có Nguyễn Khải nổi danh về tài đem chuyện những người thân thuộc ra mà viết, điển hình như trong “Một cuộc gặp gỡ cuối năm”, “Hà Nội trong mắt tôi”. Qua giọng văn trần thuật nhẹ nhàng xen những lời phân tích, bình luận sắc sảo, xác đáng, những suy ngẫm, chiêm nghiệm của người từng trải, hình ảnh những người thân của nhà văn như ông bố, bà mẹ, chị Đại, chị Bơ, cô Hiền…là những nét truyền thần trăm phần trăm khiến người đọc vừa thưởng thức vừa chiêm nghiệm sâu sắc về họ, về cuộc đời và cả về bản thân mình.

    Tuy nhiên, những người được Nguyễn Khải đem ra kể thường nổi lên những nét đẹp của con người, kể cả bố ông, một người không mấy tình phụ tử với ông từ bé, luôn coi ông là chỉ là kết quả của cảnh “vợ lẽ con thêm”.

    Nguyễn quang Lập có khác. Chuyện của ông thì từ ông ba, bà mạ, bên những vẻ đẹp cũng đầy ắp những thói tật xấu. Mạ, theo lời kể thì, khuôn mặt rám nắng đã không có gì hấp dẫn lại còn lẫn một chút đần độn quê mùa nhưng lại là người nữ ngồn ngộn chất phồn thực bên trong và đặc biệt là “Với năng khiếu ân ái thiên bẩm, mạ tôi là người đàn bà duy nhất tạo cho ba tôi có được niềm kiêu hãnh của đàn ông bất kì lúc nào ông lâm trận. Mỗi lần ngập vào mạ tôi, ba tôi chìm trong dàn dụa đê mê, tựa hồ đang bơi lội trong bể tình không bến bờ nhiều bất ngờ thú vị. Dường như sau mỗi lần sinh nở, bể tình ấy lại đầy thêm, phủ một lớp sương”. Ba, có vẻ đẹp trời phú, trí nhớ phi phàm, giọng hát ấm và trong vắt, có bằng diplome đầu bảng, hai mốt tuổi đã là huyện ủy viên, chủ tịch Thị trấn, tất cả đàn ông trong huyện không ai sánh được. Nhưng ông không phải là người yêu vợ mà liên miên chìm đắm vào tình ái với những người đàn bà khác. Một tài trai như ông nhưng trong CCRĐ, ông không có một chút xíu nào người hùng mà nhẫn nhục đến hèn hạ trước ông “trời con” đội trưởng như một con cua rúm hết chân cẳng trước một đại vương ếch.

    Nhưng cũng đúng thôi “Gặp thời thế, thế thời phải thế”!

    3 – “NCT&BĐCTN” không kể theo trình tự thời gian, hết chuyện này rồi mới đến chuyện khác. Tác giả hóa thân vào mọi nhân vật, cùng có mặt với họ trong bất cứ thời gian nào. Kỳ 1 đang chuyện thằng bé đầu quá to lại có ngạnh nhô ra hai bên như hai cái sừng bò khó nhọc từ trong bụng mạ ra chào đời. Kỳ 2 đã chuyện nó thành chàng trai trong cái đêm giấc ngủ chập chờn hình bóng Ái Vân rồi cuộc làm tình đầu đời với cô giáo dạy môn xác suất. Kỳ 3 lại trở về trong lòng mẹ trong cái chuồng bò đêm mưa gió, mở mắt nhìn những người thân yêu, những cái bóng đói lay lắt đang ăn khoai mà ấn tượng nhất là cái bóng của Ba vừa ăn những đụn khoai đụt nhỏ xíu còn sót lại trong nồi vừa để những giọt nước mắt lăn trên má. Kỳ 4 dẫn người đọc trở lại đám cưới mười mấy năm xưa của Ba Mạ rồi cảnh hạnh phúc của một gia đình đông con, cảnh ân ái của Ba Mạ: “Lộc trời của mạ tôi là ba tôi nhưng chỉ về ban đêm, giờ gà gáy canh ba bà mới sẵn sàng hưởng lộc.” Rồi bất ngờ, từ một trận mây mưa rất người: ông Ba đang như con thú điên dại chiếm đoạt, bà Mạ mê đi, gần như mất trí thì bọn sai nha CCRĐ bốn bề xôn xao ập vào bắt Ba về tội phản động! Và kỳ 6 là một cuộc hành hình bất thành vì lòng trời và vì lòng người không thuận.Trong đó có tấm lòng con trẻ của anh Huy mới 9 tuổi được diễn tả như một tấn bi hài kịch “bỗng nhảy ra, tuột quần, chĩa chim trước mặt Đội Trưởng và chị Hiên, nói bắt cái con cặc tau đây nì.” làm dơ mặt lũ con trời và rễ chuỗi của nó, đồng thời cũng làm hởi lòng hởi dạ những người lương thiện!

    4 –Tiểu thuyết “NCCT&BĐCT” được kể theo lối văn khẩu ngữ, một thế mạnh mà hiện giờ chỉ có trên bàn phím của Nguyễn Quang Lập.

    Người đọc khó tìm thấy những đoạn tả người tả cảnh theo đúng lớp lang miêu tả. Nguyễn Quang Lập đã kết hợp khéo léo và nhuần nhuyễn bút pháp đặc tả của văn học và cận cảnh của điện ảnh khi mô tả và trình chiếu các nhân vật và các sự việc. Ngồn ngộn trong các trang là những đoạn đặc tả như: Cảnh sinh nở đúng với nghĩa “ Người chửa cửa mả”, các cảnh làm tình đầy tính phồn thực và chất người, cảnh sống dưới đáy của một gia đình bị vu oan giá họa trong cái chuồng bò cũ, cảnh ông Đội trưởng nghiện thuốc lào nặng, cảnh hành hình phi luật, phi nhân và phi luân của đội CCRĐ…Tác phẩm không lôi người đọc đi từ đầu đến cuối một thế sự, một nhân vật nào nhưng luôn luôn đong đầy những chi tiết cuốn hút, đan xen nhau. Loại kể này không dễ, chỉ có những đầu óc giàu chuyện đời và giàu lời kể có duyên mới làm được.

    Giọng kể và lời văn của Nguyễn Quang Lập còn cuốn hút người đọc ở sự trào lộng rất gần với các truyện cười dân gian. Điển hình như chuyện nghiện thuốc lào nặng của Đội trưởng khiến ta nhớ đến chuyện xưa có một ông Quan khoái cái lông voi để xỉa răng đến nỗi khi đi coi phu đắp đê, bỏ quên ở nhà, bắt một thằng lính, về bảo bà quan đưa cho. Lại phải anh lính ngớ ngẫn, đi đường quên mất, không nhớ là lông gì, chỉ nhớ lông không mà thôi nên về đến nhà, bẩm bà xin bà một cái lông cho Quan khiến bà lớn tưởng ông lớn muốn có một cái của mình để cho đở nhớ chăng , vội vàng vào trong buồng, luồn tay nhổ một cái và gói vào mãnh giấy tử tế,mang ra đưa cho thằng lính mà dặn nó rằng:” Mày phải giữ cho cẩn thận, đừng có giở ra xem gió bay mất thì mày chết.” …

    Nhưng giọng kể và lời văn của Nguyễn Quang Lập không dừng ở cái cười hài hước đơn thuần như chuyện ông lớn nghiện cái tăm voi: Giữa đường, thằng lính tò mò mở ra xem , chẳng may gió bay mất cái lông. Nó sợ quá. Song nó đã biết là lông gì rồi, cho nên vội vàng chạy về nhà, nói chuyện đầu đuôi với mẹ, và xin mẹ một cái lông khác để thế vào , rồi về trình Quan.Quan giở ra, trông thấy và giận lắm quát lên rằng:
    - Lông gì thế này?
    - Dạ,…bẩm…bẩm…lông…lông….
    - Lông! lông! lông! lông…lồn mẹ mày ấy à!
    - Dạ, bẩm quan lớn, Ngài minh lắm

    Mà là cái cười trào lộng rất sâu cay, cười ra nước mắt:

    Mỗi khi hút một điếu phải qua ba giai đoạn: thông nõ, châm đóm và rít. Cái thời cách đây trên nửa thế kỷ, chẳng đã vô khối kẻ hễ mở mồm nói về cái gì cũng phải qua 3 giai đoạn : Cầm cự, phòng ngự và phản công y như lời trong sách”Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi”? Từ xưa đến nay thời nào cũng đầy những kẻ “hay chữ lỏng”, mở mồm là triết lý theo kiểu Tam đoạn luận đó sao! Mặt khác sự nghiện thuốc lào nặng của đội trưởng còn nói lên tính cách quan dạng, sự trả thù ngấm ngầm hèn hạ bỉ ổi của y, một loại ốc sên không cánh mà bay, một loại sâu bọ mới được lên làm người!

    *

    Với 6 kỳ đã trình làng, “NCCT&BĐCT” cho ta thấy, đây là một cuốn tiểu thuyết pha trộn cả tự truyện lẫn hồi ức viết theo lối khẩu văn đặc sắc. Tác giả đã khéo léo hòa hai trong một cái thật và cái bịa, không còn tách chia ra được để tái hiện hàng loạt cuộc đời của những con người trong những bối cảnh khác nhau từ lúc tác giả còn trong bụng mẹ cho đến khi thôi không kể nữa. Qua đó, ta nghe thấy tiếng cười tiếng khóc, nhìn thấy cái được cái mất của những con người trong cuộc đời “bãi bể nương dâu” trên nửa thế kỷ đã qua.

    Những nhận định ban đầu này có thể chưa đủ căn cứ nhưng cứ mạnh dạn nói lên để bà con vừa đón đợi những kỳ sau vừa thêm suy nghĩ!

    • tuyệt vơi! Cảm ơn bác đã đọc bọ quá kĩ

  33. - Chắc chắn đoạn nầy bọ Lập có ý nói Mao và Giang Thanh. GThanh cũng no hair. Bọ đã đọc “Tôi là bác sĩ riêng của Mao” chưa ? Bọ như ma xó… he he.
    - Cái miệng thuốc lào của ông đội trưởng mình mường tượng giống cái miệng không bao giờ đánh răng của Mao… tởm lợm, buồn nôn cho một thời đại.

    • Chi tiết chị Thu Lê phát hiện trong truyện “tôi là …” cực hay, đúng là buồn nôn.

    • ốt NTL: bọ chưa đọc cuốn đó nhưng có đọc một só bài viết về GT, có biết chút chút về mụ này, nhưng bọ không có ý gì nói về Mao, GT cả

    • Nhẽ đâu lại thế Bác Le!
      Bác Mao thiếu gì hàng mà phải dùng hàng no hair?
      Chắc tay Bác sỹ nói xấu Bác Mao thôi!

      Nếu có thể, Bác Le cho Em cái link!

      • Vô Google, gõ: tôi là bác sĩ riêng của Mao. NTL cũng có một người bạn với biệt danh THÍCH TAM GIÁC…Không biết có phải là bạn của Thích Đủ Thứ hay không ?

      • Cảm ơn Bác Le!
        He he!
        Bạn của Sư em thường là thích nhiều thứ, thích mỗi tam giác không thì chỉ là thích một thứ!
        Nếu chỉ là thích một thứ, lỡ mai mốt chán rồi thì biết làm sao đây!

  34. Bọ viết thật cuốn hút, em nín thở đọc liền hai phần 5 & 6 của Bọ mà người như lên cơn sốt ấy, thật ghê tởm và kinh sợ những kẻ ko còn nhân tính như lão Đội Trưởng.
    Cái nhà chị Hiên cũng làm xấu hổ cánh phụ nữ Bọ nhỉ.
    Họ nhà Mèo bất khuất- kiên cường- trung hậu- đảm đang và nhất định có tiếng kêu rất dễ thương cơ Bọ ui…hi hi.
    Giờ em đã hiểu tại sao Bọ lại lấy tiếng mèo kêu làm chuông dt của cô bồ ông bố trong vở kịch Điện Thoại Di Động ! he he.

    • Giờ em đã hiểu tại sao Bọ lại lấy tiếng mèo kêu làm chuông dt của cô bồ ông bố trong vở kịch Điện Thoại Di Động ! he he.- he he Mèo mướt mườn mượt tinh ý ghê

  35. Đọc chuyện Bọ viết nhiều câu từ Bọ để nguyên cái móng heo thế mà chả cảm thấy tục gì cả,lạ thay lạ thay
    Cám ơn Bọ, cứ vào BLOG cuả bọ được thật nhiều cái trống canh.

    • Đọc chuyện Bọ viết nhiều câu từ Bọ để nguyên cái móng heo thế mà chả cảm thấy tục gì cả,lạ thay lạ thay- he he sướng thay sướng thay

  36. Cảm ơn Bọ Lập về phần VI của câu truyện dài. Bọ viết quá hay về tâm lý, tính cách, về cái chất Con trong mỗi con người cụ thể, thực nhất quán, mà lại đầy cá tính, ko lẫn đâu được. Cũng phải khen Người Làng Cốm đã viết rất hay và khá kỹ. Tôi chỉ nói riêng về nhân vật Đội trưởng. Nhân vật Đội trưởng ko còn là con người cụ thể. Nó là một hình ảnh khái quát sâu sắc- sự dốt nát, mông muội, ấu trĩ của anh nhà quê đi làm cải cách, nguyên sơ chất Con, sản phẩm một xã hội nguyên thủy trên hành trình vận động. Sản phẩm ấy, khi có quyền lực, nó sẽ nhanh chóng bị tha hóa, bộc lộ rõ chất lưu manh và tư hữu. Chính sự tư hữu ấy sẽ chi phối toàn bộ cách điều hành. Đó chính là bi kịch của một cộng đồng, của cái làng quê, xứ sở. Xin cảm ơn Bọ một chương viết sống động và rất hấp dẫn.

    • cảm ơn Mèo cụ đã chia sẻ và bình rất đã, nhưng mà hơi sợ hi hi

  37. Qua suong! Bo dung cho ong Chu tich bi xu ban o ngayky sau nha :D . Khong thi buon chet

  38. “Cái cách xông vào tấn công giống cái thì quân tử cũng giống tiện nhân”.
    Thích nhất câu này trong truyện của Bọ. Chúc Bọ vui.

    • Bác Ron ơi!

      Theo em là khác!
      Chắc Bọ lập viết thiếu mất cụm từ “giống đực”!
      Nếu giống cái tấn công giống cái thì khác!
      Giống lưỡng tính tấn công giống cái cũng khác!

      Theo em thì Bọ phải viết thế này mới đủ ý:
      ” … cái cách giống đực tấn công giống cái thì quân tử hay tiện nhân đều giống nhau … ”

      He he!
      Khen thì dễ, chê Bọ tí cho nó máu!

  39. Nhiều người khen Bọ rồi!
    Em phê bình phát!

    Bọ làm em mất mịa cái thần tượng của em là ông Bố với mấy lẽ sau:

    1. Là người học rộng, hiểu nhiều, gái gú đổ đi không hết tại sao lại xài hàng “vô mao” chứ. Mà lại còn xài liên tục nữa!
    Thông thường ai cũng tránh xa khi gặp!
    Em cũng đã gặp một vài trường hợp rồi, hàng cực đẹp luôn! Nhưng vẫn xách dép chạy!
    Chẳng lẽ không còn chiêu nào khác để hình tượng hóa nhân vật Hiên hay sao?

    2. Không những là hàng “vô mao”, Ms. Hiên còn là hàng xóm, hơn thế nữa còn có tí họ hàng!

    Hai điều trên làm giảm hình tượng nhân vật ông Bố trong câu chuyện nhiều lắml

    TĐT!

    • hi hi cảm ơn TDT đã góp ý rất hay, nhưng bị nghĩ bọ nghĩ mần rứa thì nhân vật ông bố mới phản ánh đúng chất người vốn có của ông ấy

      • Em vẫn tiếc hình tượng ông Bố!
        Hơi bị giống Sư em nhưng Sư em khác tí là học dốt hơn và hay kiêng, kỵ lắm!
        Tiếc quá, tiếc quá!
        Hu hu!

    • To: Thích Đủ Thứ
      Chẳng biêt có đúng không nhưng Tiến Đặng vẫn cứ nói:
      Vô mao – theo sách tướng số của Tàu (lại Tàu, làm thế nào được của Tàu thì cũng là của chung nhân loại mà !!!) là loại bần chí cốt. Nữ, đàn bà vốn là biểu tượng của văn hoá Việt chúng ta (như khá nhiều tài liệu bảo vậy). Đến thế kỉ XX, biểu tượng Bà Mẹ – Người nữ – Nguyên lí Mẹ đã dịch chuyển từ Bà Nữ Oa (trong liên tưởng đến Ông Tứ Tượng – không hề liên qua ngì đến Nữ Oa của Tàu đâu nhé)=> Mẹ Âu Cơ => Mẹ Thánh Gióng => Hai Bà Trưng => Mẹ Lí Công Uẩn…đến Chị Hiên “vô mao” chăng? Một biểu tượng về sự tha hoá cái văn hoá gốc Việt. Đó là sự rời xa dần nguyên tắc ứng sử mang đầy chất nhân văn: bao bọc, chở che, sinh nở…sang huỷ diệt, tự huỷ diệt?
      Chẳng biết nghĩ như vậy có được đôi ba điều hợp lí hay chỉ là chuyện tào lao. Mong Các Bọ và nhất là Bọ Lập chỉ giáo. Kẻ hèn này xin bái lĩnh.

      • Hix!
        Bác Đặng ơi!
        Mấy cái bà mà Bác đề cập trước Ms. Hiên đâu có liên quan gì đến vô mao với lại có mao? hu hu!
        “Âm hộ vô mao bần chí tử” theo Sư em thì có nghĩa là những người nào mà giống Ms. Hiên thì đến chết vẫn còn nghèo, nhưng điều đó không có nghĩa là con cái của chị í nghèo ….????
        Việc đất nước này nghèo mãi là do thằng Cao Biền! Hu hu!
        Sư em chỉ biết đổ thừa cho thằng Cao Biền thôi, không dám đổ thừa cho ai hết!
        Em sợ phải bóc lịch lắm!

    • @bọ: Qua tập này tôi mới thấy ở ông bố có nhiều chất cơ hội lắm. Người cơ hội ở nước mình sao lắm thế không biết.
      Một năm thử thách = một năm rèn luyện tính cơ hội.

  40. Bọ ơi! Cho em lấy đoạn này thêm mắm muối chút ít đưa lên coi thien thai nha? Để nguyên thì rất tuyệt giống như xem phim cấp 3 đầy tính nghệ thuật (so voi phim sex). Nhưng muốn đăng lên đó phải “xếch” lên 1 tí nữa mới được đăng!

    • Ui bọ biết coithienthai.com là web gì hay không chứ , mà Ok ngon lành rứa ?? Huhuhu
      Nói thẳng ra đó là web sex với đủ chuyện dâm kể cả những chuyện loạn luân, hiếp dâm, cha chơi con, mẹ lấy con trai, bố chồng chơi con dâu, anh chơi em gái, thầy chơi học trò con nít v.v… tui đã có lúc đọc nên xin lưu ý vậy .:(

    • ua chầu, bọ xin lỗi không đọc nên không biết, thế thì không được đâu Duan ơi, làm thế bọ dễ mang tiếng lắm, không được đâu

    • không được đâu Duan ơi, đó là trang web phi văn học, Duan không được đưa văn bọ lên đó, cũng không được dán link vào blog của bọ.
      Dù Duan có giận bọ cũng xin nói thật là không thể được

  41. Tiến Đặng chỉ biét bình luận bằng một số câu chữ rời rạc thế này:
    Khốc liệt. Hài hước. Bi thảm. Trò đùa của lịch sử. Trò đùa của những trò đùa. Tấn tuồng lịch sử mà cả đạo diễn, cả diễn viên,, cả khán giả… đều u mê tăm tối. Chẳng biết bao giờ chúng ta mới thoát khoải tình trạng man rợ như vậy?
    Buồn.
    Nhưng, Tiến Đặng nghĩ, hẳn Bọ Lập phải có ý tứ gì đó xung quanh cái bướm không lông, cái bướm trần trụi của chị Hiên. Thôi hãy chờ những phần tiêp stheo.
    Tiến Đặng nghĩ tiểu thuyêt này sẽ đáng đồng tiền bát gạo.
    Lịch sử dân tộc Việt Nam thế kỉ XX là nguồn chất liệu vô cùng của tiểu thuyết. Bấy lâu nay noc bị người viết lãng quên.
    Chuc BỌ làm nhiều hơn cho tiểu thuyết.

    • Lịch sử dân tộc Việt Nam thế kỉ XX là nguồn chất liệu vô cùng của tiểu thuyết. Bấy lâu nay noc bị người viết lãng quên.- rất đúng nhưng không ai lãng quên đâu, người ta chưa viết hoặc chưa dám viết thôi

    • @TĐ và các đấng mày râu chiếu rượu thân mến, như lập trường từ trưa tới giờ, tui vẫn bảo lưu ý kiến ủng hộ cái sự no heir của chị Hiên. Nó không lạ và cũng chẳng xui tí nào lại còn đặc biệt là đằng khác, và vì bọ Lập muốn xây dựng một hình tượng có tính cách nhân dạng cá biệt và thành công. Tôi đoán không lầm từ lúc post Những chuyện…6 đến giờ có khoảng 90 chị em đọc và thec mec, 10 chị em còn lại cười cười không nói nên câu.

      Tui có đứa em làm BS khoa sản, theo lời nó (không vi phạm lời thề Hipporat vì không đưa tên ai hết) mà tui Wa tờ ghết được thì có đến 10% phụ nữ thiếu vắng phần mềm. Theo lời nhà sinh vật học Darwin, tui phỏng đoán chừng 100 năm nửa, những chứng tích con người có nguồn gốc là loài Khỉ có lông, sẽ theo quy luật tiến hóa dần biến mất, ai lỡ còn chắc phải dùng Geo mà tẩy cho gần nhân loại.
      Tui lại đặc biệt trọng thị nữ sĩ tài hoa thẳng tính của VN mình, bà Hồ Xuân Hương, có sao nói vậy : Thân em vừa trắng lại vừa tròn (bánh trôi), Xòe ra ba góc, da còn thiếu( quạt giấy), Chàng gác Tượng, thiếp bèn ghểnh Sĩ (cờ người) Cọc nhổ đi rồi, lổ để không(đánh đu)
      Thật là những bài thơ tả thực bất hủ. Tượng thanh, tượng hình, động tác đều đủ cả, chỉ thiếu một cáí . cunt heirs, he he

      • Bác Dân vui tính quá không đấy!
        Bác mà gặp quả “vô mao” thử xem nào?
        Lại không xách dép chạy mất à! hà hà!

  42. Nhiều bác bình về tính văn học rồi. Con xin phép bình vui một tí nghe. hề hề.. cười cái đã. Bọ ơi, cái đó mà vô mao, đối với tây thì chẳng có vần đề gì nhưng mà ta thì trông như thế nào nhĩ? Con có anh bạn KTS cũng tếu lắm. Anh ấy bảo đã từng gặp rùi. hề hê. nghe anh ấy nói mà không nhịn cười được. “Trông như miếng thịt trâu ôi(thiu)”

    • “Trông như miếng thịt trâu ôi(thiu)”- hi hi nỏ phải

  43. Taị hạ biết làm sao chị Hiên vô mao rồi
    Chắc tại lúc đang ‘làm việc” tay đội trưởng lên cơn thèm thuốc lào, mà thuốc hết nên đầnh nhổ … của chị Hiên hút tạm, vài lần thế thì lông nào mọc kip
    Ặc ặc, tại hạ sặc khói rồi(khói Vina chứ k phải thuốc lào đâu)

    • hu hu bà con bàn chuyện no hair nhiều quá

      • hì hì đọc cái ré-còm của Bọ buồn cười quá!
        Sự trần trụi của sự thật hấp dẫn bà con quá hè

  44. Không gì tuyệt vời hơn giây phút diệu kì Đội Trưởng tiến đến nhà tôi, lật tung chiếc áo tơi, cúi xuống ghé vào tai ba tôi, nói này, mi làm điếu cày mất mấy giờ? Ngực ba tôi rung lên , ông vội vàng đáp, nói dạ… một giờ.

    Một phần mười giây cơ hội đã đến. Ba tôi nhận ra tức thì dấu hiệu sự sống trong vòng bốn mươi tám giờ qua không một giây phút nào ông nhìn thấy nó. Đội trưởng gật gù, nói nếu trong vòng mười lăm phút mi làm xong, tau sẽ tha bổng cho mi, nghe chưa. BA TÔI TRỢN MẮT NHÌN ĐỘI TRƯỜNG: “ĐỒ MẶT LỢN, TAO CÒN CÓ CÁI ĐIẾU CÀY TRONG QUẦN ĐÂY, MÀY THÈM QUÁ THÌ LẤY MÀ DÙNG ĐỠ”

    • Thế thì làm sao mà có bọ Vinh!
      He he!
      Phải có bọ Vinh cái đã thì mới làm gì thì làm!

      • bọ Vinh sinh sau bọ 4 năm, khi bọ Vinh ra đời là cuốn sách khép lại

Bình luận đã được đóng.