Nỗi buồn tháng Tư

Đoàn Vương Thanh

30-04-1975_1Ngày 30 tháng Tư năm 1975, gần như toàn thể cán bộ nhân viên cơ quan tôi đều có mặt, ai cũng ngóng chờ tin chiến thắng từ Thông Tấn xã Giải phóng truyền ra. Ông trưởng phòng Hành chính cơ quan không biết chuẩn bị từ bao giờ đã có một tràng pháo (hồi đó chưa cấm pháo) dài từ nóc ngôi nhà bốn tầng cũ của cơ quan chấm đất, chỉ chờ tin thắng trận là châm lửa. Xem ra, ông ta nóng lòng nóng ruột lắm.

11 giờ 15 phút, ông trưởng phòng đứng sẵn cạnh dây pháo. Anh em xúm quanh, ai cũng không giấu nổi niềm vui. Đúng 11 giơ 29 phút, có tin từ miền Nam, quân ta đã tiến vào Dinh Độc lập. Một sĩ quan của ta dang cầm cờ nửa đỏ nửa xanh chạy như bay lên tầng cao của Dinh Thống Nhất. Pháo đã châm lửa. Tiếng nổ giòn giã và làn khói xanh của pháo trùm một nửa ngôi nhà làm việc bốn tầng. Vui, vui không để đâu hết vui.

Nhưng tưởng sau ngày đó, nhân dân ta ở cả hai miền phải được vui hơn gấp bội, nhưng càng ngày càng thấy băn khoăn và càng thấy buồn, buồn đến nỗi ngay Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, một dạo là Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban văn hóa tư tưởng trung ương, phải thốt ra rằng “Những năm tháng thật buồn” .

Tôi rất thích đọc thơ Nguyễn Khoa Điềm, trong đó có bài Khúc hát ru những em bé ngủ trên lưng mẹ...Tôi đồng cảm nỗi buồn của Nguyễn Khoa Điềm và nỗi buồn của nhiều nhà văn, nhà thơ đã từng có thời gian lăn lộn trên các chiến trường ác liệt, nỗi buồn của nhiều ông tướng, ông Bộ trưởng về hưu hoặc sắp về hưu, cả nỗi buồn mất đất của nông dân, nỗi buồn một số trí thức muốn góp ý vào xây dựng Hiến pháp mới bị coi là “trí thức rởm” “suy thoái”, nỗi buồn của học sinh sinh viên đang thụ hưởng một nền giáo dục bế tắc…

 Còn trong hệ thống chính trị, không thiếu những kẻ bất tài vô học, chỉ đua đòi ăn chơi trác táng…Lại con gái, con trai mấy vị vào hàng “nguyên thủ” xây “khách ạn 5 sao”, du học nước nước ngoài, chỉ suốt ngày gái gú, chơi game…Khi cần thì vẫn có thể xếp vào những cai ghế êm ru hái ra tiền. Con gái một vị to đầu tư cho một khu đô thị sinh thái chiếm đoạt 500 ha đất canh tác của nông dân, nay không rõ ôm tiền đi đâu. Đặc biệt, những thông tin về nhóm lợi ích, về phe phái này “chiến đấu” với phái kia, dường như “một mất một còn”. Một số vị ở vị trí cao của đất nước vẫn có những hành xử không đẹp đẽ chút nào, vẫn vì động cơ cá nhân ích kỷ…

 Vì sao, đất nước sau gần 40 năm được thống nhất, có độc lập, hòa bình mà vẫn có mấy chục vạn phụ nữ trẻ phải “trần như nhông” để “bọn nước ngoài” lựa chọn để cưới làm vợ. Ai đã cấp hộ chiếu cho gần 30 vạn phụ nữ sang Hàn Quốc, Đài Loan “tìm chồng”, “lấy chồng”, trong nước còn có đến 30 vạn gái điểm và một lũ “đĩ quý tộc”?..

Ông Nguyễn Phú Trọng Tổng Bí thứ của Đảng, đã dũng cảm thừa nhận “đi đến đâu cũng thấy người hư hỏng…” mà lại chính là những người của ông, đã được rèn luyện phấn đấu nhiều năm. Bộ máy chính quyền vừa đông vừa không được việc, vừa nhiều vừa quan liêu. Cơ quan hành chính thì hành dân là chính, dân khiếu nại theo luật định thì bị ghép vào tội làm mất trật tự xã hội. Một ông già 76 tuổi bị người ta “cúp” mất lương hưu, hai vợ chồng già sống bằng tiền bế cháu thuê của bà vợ vốn là giáo viên về hưu…Bao nhiêu chuyện cám cảnh mà bất kỳ ở đâu cũng có…

 Tháng Tư, có ngày đại thắng, giang sơn thu về một mối, đất nước thống nhất, lẽ ra người dân phải được tưng bừng vui như tết mà sao có nhiều nỗi buồn dai dẳng ?

Tác giả gửi cho Quê Choa

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả

…………………………………………………………..
Đoàn Vương Thanh, tức Nguyễn Thanh Hà, 79 tuổi, cựu phóng viên TTXVN,
ĐT 0166 83 83 020 và 0321 6295 440. Email: nguyenthanhhahy@gmail.com

About these ads
By nguyenquanglap Posted in Lưu