Nghe tin Tòa Hải Phòng xử anh Vươn và người thân, chợt nghĩ đến Tòa án nhân dân đặc biêt…

Đoàn Vương Thanh

h11Nhiều lúc tôi cứ nghĩ lẩn thẩn với bộ não đã 80 tuổi. nhiều sự kiện, nhiều việc vui buồn trong gia đình, làng xóm và trong thế giới loài người cứ hiện lên rõ mồn một khi có sự kiện tương tự xảy ra. Nghe tin trên phương tiện thông tin đại chúng về việc Hải Phòng mở phiên tòa “công khai” xử Đoàn Văn Vươn và gia đình anh về tội “giết người và chống lại người thi hành công vụ”, tôi thấy bủn rủn chân tay, trí óc bỗng quay về thời gian xã tôi thực hiện cuộc cách mạng “Người cày có ruộng” phát động nông dân “vùng lên” đánh đổ giai cấp địa chủ, phân hóa phú nông, tranh thủ trung nông, dựa hẳn vào bần cố nông !!!”.

Cuộc CCRĐ hai năm 1955 và 1956 diễn ra ở quê tôi, một xã vùng đồng bằng thuần nông, khi đó còn rất nghèo vì rất nghèo nên có tinh thần cách mạng chống đế quốc rất cao, năm 2001 đã được tuyên dương Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, vì nghèo nên, cuộc đấu tranh “giành lại ruộng đất từ tay địa chủ chia cho nông dân nghèo cũng diễn ra rất “quyết liệt”. Mới sau hòa bình lập lại 7-1954, miền Bắc hoàn toàn giải phóng chưa được một năm, đội giảm tô được UBCCRĐ trung ương cử về xã, phát động nông dân tiến hành bước giảm tô, liền sau đó là tiến hành CCRĐ. Thật ra, bây giờ nhìn lại thì, nông dân, kể cả nông dân có học đôi chút hồi đó cũng không có mấy ai hiểu rõ thế nào là giảm tô, giảm tức, thế nào là CCRĐ và giảm tô, cải cách ruộng đất để làm gì, tất nhiên, khẩu hiệu đầy đường là để “giành ruộng đất về cho dân cày, nhất là dân cày nghèo”.

Trial of a Bourgeois LandownerĐội về, việc đầu tiên là họp dân (đố ai dám không đi họp, vì không đi họp cũng là liên quan đến địa chủ cần phải vạch mặt) tuyên bố giải tán chi bộ đảng Lao động. Luc đó chi bộ có đến hơn 50 đảng viên, trong đó phần lớn là những đồng chí đã từng vào sống ra chết kiên trì dũng cảm đấu tranh ở một xã giáp chân hàng rào bốt địch suốt 9 năm kháng chiến. Địa chủ là những ai ? Quốc dân đảng phản động là những ai ? Là một đồng chí bí thư chi bộ họ Lưu, sau khi bị Đội gọi lên trấn áp, hôm sau treo cổ tự tử và để lại thư nói rõ, là bí thư chi bộ Đảng Lao động chứ không phải “Quốc dân đảng phản động”, là đồng chú Vũ Kiểm, chi ủy viên, Chủ tịch UBKCHC xã, từng làm hai mang cùng với một số đồng chí khác lên tận Phủ Thủ hiến Bắc Kỳ trực tiếp đấu tranh có lý có tình ngăn không cho giặc Pháp đóng ngoài đồn dùng xe ủi làng làm vành đai trắng để trả thù Việt Minh đánh bôt hồi cuối tháng 12-1953, là đồng chí Nguyễn Đức, chi ủy viên đảng lao động, được Huyện ủy cử làm việc hai mặt, tạo điều kiện cùng Vũ Kiểm đấu tranh với địch bảo vệ dân làng (trong đó có nhiều cán bộ Việt Minh nằm vùng), là đồng chí xã đội trưởng của ta được cử làm sếp bốt hương dũng (của địch) mà đội viên toàn là du kích của ta, cũng nhằm bảo vệ nhân dân, chống địch o ép càn quét và trả thù. Đồng chí Vũ Kiểm (vì là Chủ tich) nên “đầu sỏ hơn cả đầu sỏ” bị mang ra “đấu trường”, bị mấy người cốt cán “chỗ dựa của Đội” nhảy lên như con choi choi xăm xỉa vào mặt tố khổ. Sau đó “Tòa án nhân dân đặc biệt” tuyên tử hình. Vài phút sau, một tiểu đội dân quân, có mấy người được trang bị súng trường Trung Quốc cũ dàn hàng ngang nhằm vào đồng chí Vũ Kiểm nhả đạn.

dautoChắc là biết rõ ông Vũ Kiểm là người thế nào nên một loạt đạn từ mấy tay súng dân quân du kích mà Kiểm vẫn chưa gục, còn nói lời cuối cùng; “Tôi là đảng viên lao động, không phải quốc dân đảng”. Thấy vậy, một thành viên Tòa nhảy xuống rút súng ngăn dí vào trán Kiểm và bóp cò. Tiếng nổ đanh và lạnh ơn xương sống. Kiểm gục ngã. Cà đám đông nặng nề ra về không một ai dám hé răng. Vì “Đội về đội dựa vào mông/Đội đi đội để trống đồng ai mang”. “Nhất đội nhì giời, sợ Đội hơn sợ cọp dữ. Đồng chí, đồng đội với Kiểm có nhiều người, trong đó thân nhất là bố tôi, ông Nguyễn Đức. Ông Nguyễn Đức nhà rất nghèo không có ruộng, chuyên kéo xe bò thuê ở chợ, tham gia cách mạng từ năm 1947, năm 1949 được chi bộ Đảng lao động địa phương kết nạp và làm chi ủy viên, trưởng ban binh địch vận, đồng thời được Huyện ủy cử ra làm “chính quyền hai mặt” cùng với các đồng chí khác hoạt động bảo vệ dân, cụ thể là ngăn không cho địch làm vành đai trắng, dẫn trinh sát bộ đội Tỉnh về điều tra bốt đồn, và tổ chức trận đánh đêm 16-12-1953 thắng lợi giòn giã. Ấy thế mà, ông Nguyễn Đức được “phong” địa chủ cường hào gian ác, quốc dân đảng phản động, kết án 20 năm tù, nhờ có con trai đi bộ đội từ năm 18 tuổi nên bố được giảm ản 3 năm. Nhưng chỉ đi tù ở Mỏ Chén (Sơn Tây) có ba tháng thì có lệnh sửa sai.

Nguyễn Đức được Tỉnh ủy mời về tham gia học nghị quyết sửa sai sau đó tỉnh cử làn đội trưởng sửa sai ngay tại xã mình. Còn “đồn trưởng hương dũng” cung là một đảng viên của đảng lao động, đã bị đội cải cách xử trí “lên bờ xuống ruông”. Ấy cũng có cái tài là, có lênh triển khai nghị quyết sửa sai hôm trước thì hôm sau, Đội CCRĐ lựn mắt tăm, để lại ba bốn “cô cốt cán” mang trống đồng… Thời kỳ đầu sửa sai, làng xóm loạn cả lên. Con cái ông Vũ Kiểm đêm nào cung vác dao đi tìm “cốt cán” đã bắn bố để hỏi tội, sau nhờ có cán bộ đội sửa sai đến tận nhà khuyên giải nên tình hình mới lắng đi và dần di vào thế ổn định. Chỉ một năm sau, năm 1958, phát động nông dân đưa ruộng đất vào “tập thể hóa”, phát huy “tính ưu việt” của phương thức làm ăn tập thể xây dựng hợp tác xã nông nghiệp cả làng, tiến tới xây dựng “nông trang tập thể” như Liên Xô, bà con nông dân sẽ được sống “ở thiên đường”.

Nhưng 30 năm sau, hợp tác xã nông nghiệp động viên xã viên “Mỗi người làm việc bằng hai/Để cho chủ nhiệm (và Ban quản trị) mua Đài mua xe” (một chiếc ra-đi-o Nhật ba băng trị giá băng hơn một tấn thóc. Hồi ấy cán bộ có Đài suốt ngày “nheo nhéo” bên hông, oai lắm. Khi hoàn thành xây dựng HTX bậc cao thì “Mỗi người làm việc bằng ba/ Để cho chủ nhiệm xây nhà xây sân” hoặc “Mất mùa thì tại thiên tai/ Được mùa nhờ ở thiên tài Đảng ta !” Cuối cùng, sau ba mươi năm, “thiên tài” ấy cũng phải ra đi vì có Nghị quyết 100 và nghị quyết 10 và công cuộc đổi mới sau Đại hội VI, nông dân (và các thành phần khác được cởi trói” đã giúp cho Đảng và Nhà nước ta có con số thống kê sản xuất được 45 triệu tấn thóc, dành ra 7,5 tấn quy gạo xuất khẩu, không những đủ ăn cho gần 90 triệu dân trong nước mà còn góp phần “cứu đói” nhiều vạn người trên thế giới !

Ba cuộc kháng chiến chống ngoại xâm, nông dân nói riêng và nhân dân nói chung đã cống hiến hàng chục triệu con em mình cho các lực lượng vũ trang ở cả hai miền chiến đấu hơn 31 năm giải phóng dân tộc, thống nhất nước nhà. Hàng nghìn liệt sĩ có tên và chưa biết tên đã nằm xuống, trong đó cũng một phần vì ruộng đất cho dân cảy như Đảng dạy. Năm 1953, việc xử tử địa chủ Nguyễn Thị Năm ở Thái Nguyên được coi là tài liệu điển hình chỉnh huấn bộ đội các sư đoàn chủ lực tham gia chiến đấu ở mặt trận Điện Biên Phủ, là động cơ quan trọng thúc đẩy bộ đội hi sinh chiến đấu giành thắng lợi “lừng lấy địa cầu”. Ở quê tôi, có đồng chí T. ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, đang họp thường vụ được lệnh của Đoàn CCRĐ đưa về quê để “nông dân hỏi tội” vì đồng chí ấy xuất thân một nhà địa chủ giầu có trong tỉnh. Khi xe đưa đồng chí T về đến trường đấu bị dân quân du kích và Đội CCRĐ lôi xuống bịt mắt và bắn ngay. Được tin, đồng chí Bí thư Tỉnh ủy vội cho người đánh xe về “cứu” đồng chí T, nhưng muộn rồi, về chỉ còn thấy xác đồng chí T còn nóng hổi chưa kịp khâm liệm.

VUON1-BĐến bây giờ, bà con xã này vẫn còn nhơ như in những hình ảnh “đau lòng, tay phải chém vào tay trái” hồi CCRĐ.< Nhưng bài học lịch sử ấy nay hình như đang diến lại ở Hải Phòng, trong việc xử án gia đình Đoàn Văn Vươn. Có thể Đoàn Văn Vươn phạm tội dung súng hoa cải tự chế và mìn tự tạo nhằm vào những người đến “cưỡng chế” đầm nuôi tôm và phá nhà mình. Kết quả “tội giết người” ấy chỉ làm bị thương không nặng một số kẻ hung hăng, chứ có giết ai đâu. Còn mấy bà nông dân, mẹ và với Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý thấy mất của xót xa nghe chồng chuẩn bị mũ len chống đạn (!) bị quy vào tội “chống người thi hành công vụ” nhưng công vụ là công vụ nào?

Thông tin về vụ xử Đoàn Văn Vươn và người thân ở Hải Phòng làm nhiều người nhức nhối và khó hiểu dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của Đảng ta, tại sao những người nông dân ấy lại bị xử án một cạch “bí mật” và oan khuất? Luật sự Trần Đình Triển có bài tương thuật bước đầu cho biết, nói rằng xe công khai những không một người nào tự do đến phong “xem xử án” mà mạng lưới an ninh siết rất chặt. Nếu ta chính đáng, quang minh chính đại thì làm gì phải úp úp mở mở như vậy chưa nói đến những mờ ám khuất tất từ khi điều tra lấy tài liệu từ “bị cáo”. Biết làm thế nào bây giờ, Hãy cứu lấy Đoàn Văn Vươn và gia đình của họ !

Tác giả gửi Quê Choa

(Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả)

About these ads
By nguyenquanglap Posted in Lưu