Quê choa chí dị

1. Đài thôn thông báo

 A lô a lô… chiều ngày 16 tháng 5 năm 1965 em Ngô Thị Lý học sinh lớp 10 đã thắt cổ tự tử. Em Lý chết vì mắc bệnh hoang tưởng, quá sợ bị người ta hiếp. Qua vụ việc này thôn yêu cầu các gia đình có con gái mới lớn phải giáo dục các em nâng cao tinh thần làm chủ tập thể,  làm chủ bản thân, không nên sợ lung tung. Hiếp dâm  là một tệ nạn xã hội đã bị quét sạch trên Miền Bắc XHCN tươi đẹp của chúng ta a lô a lô….

 Năm 1965 nhà mình sơ tán lên làng Đông, HTX cho miếng đất cát ở đầu làng, sát ngày rừng trâm bầu sau làng. Hồi đó rừng trâm bầu là rừng thâm u, toàn cây cổ thụ chạy từ đầu làng đến cuối làng, nối rộng ra đến làng Kệ hơn chục cây số vuông chứ không ít. Rừng bị cấm chặt cây hái củi nên vắng người, ít ai vãng lai. Chỉ có bọn con nít hay vào rừng quét lá rụng, bắt con chôông… còn người lớn chẳng ai vào rừng làm gì, trừ đám trai gái vẫn rủ nhau tìm nơi hủ hóa.

Chôông, có nơi gọi con giông, là một loại bò sát chuyên sống trên cát, giống con rắn mối nhưng da dẻ đa sắc, đẹp lắm. Con nít làng Đông đứa nào cũng thuộc câu ca tả con chôông thế này: đầu ma da trời chân dơi đuôi chuột. Thịt chôông ngon, xào lên ăn giống thịt ếch. Nấu canh bầu với thịt chôông ngon hết ý, ngọt lừ. Ba mình làm lẩu chôông rất ngon, khi nào bắt được chừng hai chục con thế nào ông cũng làm lẩu, gọi đàn ông quanh xóm đến uống rượu, nhà mình khi đó thật vui hơn tết.

 Chôông đào hang sống trong cát, chúng rất thích sống trong các nấm mồ. Nghĩa địa cát là hang ổ của loài chôông, nhiều vô biên, có khi đến hàng ngàn con. Loại chôông ở đây vừa to vừa béo, bắt rất dễ. Mình mười tuổi hầu như ngày nào cũng vào rừng bắt chôông, khi thì đi một mình, khi thì theo thằng Đán. Thằng Đán thua mình bốn tuổi, chỉ sáu tuổi thôi nhưng khôn hơn rận, chuyện gì cũng biết, nó nói chôông là giống ma đó, mình nói ma chi, nó nói ma l. Mình cười he he he, đá đít nó một phát, nói ba trợn. Thằng Đán trợn mắt trương gân cổ lên, nói thiệt đo, anh không tin thì thôi. Mình nhăn răng cười, nói ba láp, nói ma l. răng không giống … Thằng Đán lại trợn mắt trương gân cổ lên, nói anh chộ rồi răng nói không giống, mình tịt câm. Nó nói anh không chộ chôông toàn làm hang ở mả đàn bà à, nghe cũng có lý.

Thằng Đán dắt mình đến cái hang chôông, nói anh muốn chôông bò ra cho anh bắt thì vuốt chim thật thẳng rồi nhét vô hang, dập thật mạnh vào, một lúc chôông sướng củ tỉ, bò ra liền. Mình cười nói láo, nó nói thiệt đo, anh không tin thì thôi. Mình làm theo lời thằng Đán, vuốt chim thật thẳng nhét vào hang chôông dập liên hồi, mãi chẳng thấy chôông ra, phủi đít quần đứng dậy, nói mi nói láo. Thằng Đán vẫn trợn mắt trương gân cổ lên, nói thiệt đo, tại chim con nít nó không  thèm chấp. Mình nói cứt, mi nói láo. Thằng Đán nói thiệt đo, anh không tin thì thôi.

Mình tức, nói ẻ vô chơi với mi nữa, rồi bỏ thằng Đán đi bẫy chôông một mình. Bẫy chôông là một khúc ngắn ống nứa chừng 3, 4 phân gắn cần bẫy, nối với vòng thòng lọng vòng quanh ống nứa, cắm vào hang chôông. Chôông đi vào đi ra đều phải chui qua ống nứa, thúc phải cần gạt, cần bẫy giậy lên, vòng thòng lọng thắt  chặt cổ chôông. Xưa nay người ta đều bẫy chôông như thế. Mình đặt hơn chục bẫy thì chui vào dưới tán một cây trâm bầu nằm dạng chân tay đánh một giấc. Nhưng đói, bụng không khó ngủ cứ chập chà chập chờn, chiêm bao thấy chó ăn cứt mà cũng nuốt nước bọt ừng ực.

Chợt ngửi thấy mùi thịt lợn luộc, rồi mùi xôi, lúc đầu nghe thoáng thoảng, sau mỗi lúc mỗi đậm, sực nức. Mình vùng dậy ngó quanh quất chẳng thấy gì, hít lấy hít để mấy hơi liền chẳng còn mùi xôi thịt đâu, lại nằm xuống, buồn tênh. Được mươi phút lại ngửi thấy mùi xôi thịt, cả mùi bánh rán nữa, mình lại bật dậy, đi đi lại lại cố tìm quanh, vẫn biết làm gì có xôi thịt ở nơi đây nhưng cứ tìm. Đang đói ngửi thấy mùi xôi thịt càng đói, bủn rủn cả chân tay, nước miệng trào ra không kìm được, ướt tràn cả cổ, thấm xuống tận ngực.

Bỗng có tiếng ai đó rú lên rất gần, mình giật thót quay ngoắt lại. Tiếng rú tắc nghẹn như đang bị ai bóp cổ, rồi im bặt. Từ ngọn cây trâm bầu trước mặt một đống đen thui to bằng cái rổ rơi xuống cái xoạp, tiếng rơi như đống áo quần ướt rơi trên cát. Mình sợ toát mồ hôi, lạnh cột sống, cứ  đứng ngẩn không biết làm gì. Rất lâu  sau mình vùng té chạy, vừa chạy vừa hét Đán ơi Đán ơi. Thằng Đán chui từ bụi cây trâm bầu ra,  nói chi rứa chi rứa. Mình nói ma ma, con ma to lắm. Thằng Đán trợn mắt há mồm, nói thiệt không thiệt không. Hai đứa lò dò đi về phía cây trâm bầu, nơi có đống đen thui rơi xuống. Chẳng thấy gì, nơi đống đen thui rơi xuống có vệt hằn cái lưng và hai cái cùi chỏ tay.  Thằng Đán nói hay có ai thắt cổ tự tử, đứt dây rơi xuống. Mình nói ngu ngu, tự tử thì chết, rơi xuống còn chạy được à.

Thằng Đán từ từ ngước lên nhìn ngọn cây, từ từ nhìn xuống gốc cây, lại từ từ ngước lên nhìn ngọn cây… ba bốn lần như thế, mặt mày nghiêm trọng. Bỗng nó vùng té chạy, mình cũng vùng chạy theo nó, túm cổ áo nó lôi lại, nói răng rứa răng rứa. Thằng Đán mặt xanh như đít nhái, nói ma ma… ma chị Lý. Chị Lý treo cổ chết ở cây đó đo.

Chị Lý ở cùng xóm, tự tử chết đúng ngày nhà mình lên đây, người nói chết vì tình, người nói tức anh trai mà chết, đài truyền thanh thôn thì thông báo chị chết vì bị bệnh hoang tưởng. Thằng Đán nói trật trật, láo láo, sai bét hết. Mình hỏi răng, nó nói anh cu Thái ép chị Lý ngủ với anh, chị không chịu thì tự tử chết thôi. Mình nói răng mi biết, nó nói tui biết chơ răng, mình nói láo, nó nói thiệt đo, anh không tin thì thôi. Mình chạy về hỏi mạ mình, vừa mở mồm nói mạ ơi anh cu Thái ép chị Lý ngủ với anh… mạ liền bịt chặt mồm mình, nói câm họng đi con ơi, dân quân bắt chết chừ.

Anh cu Thái là anh trai chị Lý, ba mạ chết bom, hai anh em ở với nhau. Anh  được bầu làm bí thư chi đoàn đội 1 vì anh biết chắc chắn Mác- Lê Nin là hai ông, anh cũng không đọc V.I Lê nin là sáu Lê nin như mọi người, anh đọc là vờ la đi mia i lit Lê Nin. Mọi người hỏi rứa họ là chi tên lót là chi, anh nói  họ là vờ la đi, tên lót là mia i lit, mọi người phục anh lắm. Anh nói yêu quí Lê Nin, chúng ta nên lấy tên họ của Lê nin ghép với tên mình, để lỡ khi trúng bom chết, người ta cúng mình thì cúng luôn Lê nin. Anh nêu gương làm trước, lúc đầu đặt tên là Vờ La Đi văn Thái, sau lại đặt Ngô  Mia I Lít Thái.

Từ ngày chị Lý chết, anh cu Thái ở một mình, thỉnh thoảng đem chi đoàn về nhà hát hò ỏm tỏi, múa nhảy nhặng xị. Anh nhận ba bốn cô làm em nuôi, nấu nướng ăn uống ngủ ngáy luôn tại nhà. Nhà anh khi nào cũng có tiếng nói cười chọc ghẹo vui như tết. Cu Đán nói chị Lý ngu, chết đi để mình anh cu Thái sướng. Nó nói câu đó khi hai thằng chui vào lùm cây trâm bầu nằm gác chân lên nhau đợi giờ đi thăm bẫy chôông. Mình hỏi răng sướng, nó nói sướng chơ răng, chim anh cu Thái to lắm, đại chang luôn, tui chộ rồi.

Cu Đán vừa dứt lời thì có ai đó hét lên cứt cứt, đ. mạ thằng cu Thái, hai đứa đứng lên ngó quanh, không thấy ai. Một cơn lốc cát từ đâu ập đến, mù mịt cát vùn vụt gió, hai thằng nằm sấp che tai bịt mặt. Mọi ngày lốc cát chỉ vụt qua rồi tan, lần này nó cứ xoáy tròn mỗi lúc mỗi gắt, tiếng gió cát rít lên kinh hồn. Thoảng trong tiếng rít có ai đó lúc lúc lại hét lên cứt cứt, đ. mạ thằng cu Thái… cứt cứt, đ. mạ thằng cu Thái. Hai đứa sợ run, nằm im thin thít.

Lốc cát tan, hai đứa đứng lên thì thấy giữa bãi cát bị lốc cát làm cho phẳng lỳ có dấu chân người lớn đi từ chỗ nằm hai đứa đến cây trâm bầu có đống đen thui rơi xuống. Hai đứa dò theo dấu chân đến tận cây trâm bầu. Không thấy gì, dấu chân cũng biến mất. Cu Đán nói ma thiệt rồi, mình nói hồn ma chị Lý à, thằng Đán ôm chặt lấy mình, nói không không anh đừng nói tui sợ lắm. Vừa lúc một ngọn gió hụt đến, mùi xôi mùi thịt lợn luộc bốc lên thơm lừng. Hai đứa đứng ngẩn ngơ, nước miếng thi nhau chảy ướt cổ.

 Cu Đán quì sụp xuống vái lấy vái để, nói chị Lý ơi cho em ăn, em đói lắm rồi. Từ trên ngọn cây một bọc xôi to rơi xuống trước mặt nó, hai đứa sững sờ. Mình giằng lấy xôi, nói cho tau ăn với, thằng Đán nói không không xôi tui xin chị Lý, răng anh không xin chị Lý đi. Mình liền quì xuống vái lấy vái để, nói chị Lý ơi cho em ăn, em đói lắm rồi. Một bọc thịt lợn luộc gói trong lá chuối  rơi xuống trước mặt mình. Hai đứa mừng rỡ chia nhau thịt xôi ăn ngon lành, tranh nhau nói chị Lý tốt hè, ừ, ai chết cũng tốt hết a, ừ, mà chị Lý tốt nhất hè, ừ.

Chợt thằng Đán ngưng ăn, im bặt. Nó trợn mắt nhìn về phía bên kia gốc trâm bầu. Một cánh tay con gái như đang chuồi lên từ cát, cổ tay có đeo cái vòng nhựa màu xanh. Mình nói chị Lý đó tề, thằng Đán vứt xôi ôm chặt lấy mình, mếu máo, nói không không em sợ lắm.

Một cơn lốc cát ập đến, mù mịt cát vùn vụt gió, hai thằng nằm sấp bịt tai che mặt. Thoảng trong tiếng rít có ai đó lúc lúc lại hét lên cứt cứt, đ. mạ thằng cu Thái… cứt cứt, đ. mạ thằng cu Thái. Cơn lốc cát tan đi, hai đứa ngẩng đầu lên, cánh tay con gái bỗng cắm ngay trước mặt, bàn tay nhầy nhụa máu xòe ra, cái vòng nhựa xanh rực lên.

 2. Rõ ràng cánh tay mọc lên từ cát, rất gần, chỉ cách hai đứa chừng vài tấc. Thắng Đán sợ quá đái ướt quần. Nó túm chặt lấy thắt lưng mình run lẫy bẫy, nói tay chị Lý đó, chị đòi lại xôi thịt. Mình nói không phải mô,  chị đã cho rồi đòi lại mần chi. Thằng Đán nói đòi, anh không tin thì thôi. Một con chôông từ đâu chạy tới, đâm đầu vào cánh tay, cánh tay rung rung  rơi ập xuống. Bây giờ nhìn thấy rõ cánh tay bị chặt đứt ngang khuỷu tay, xương lồi ra trắng nhỡn. Thằng Đán ôm chặt cứng lấy mình, nói có kẻ giết người, nó ném cánh tay lại đây.

Hai đứa bò dấn tới phía cánh tay, bỗng lốc cát lại nổi lên xoay tít mù, tiếng gió rít kinh hồn, nghe như ai nghiến răng. Hai đứa nằm sấp, bịt tai che mắt, gió tan ngẩng lên không thấy cánh tay đâu. Cát bị gió đánh phẳng lỳ, không thấy dấu chân nào, chỉ có dấu chân chôông  từ chỗ hai đứa nằm chạy về phía nghĩa địa. Hai đứa lần theo, dấu chân chôông dẫn đến mộ chị Lý, chui tọt vào cái hang chôông ngay sát mộ chị. Thắng Đán chỉ cái hang chôông, nói ma l. chị  Lý đó. Mình đá nó một phát, nói mi nói ba láp, chị Lý hiện lên cho mi một tát chừ. Thằng Đán trương gân cổ lên cãi, nói tui nói thiệt chớ, ma l. giống chôông, mình nói giống răng, nó nói nó cắn giống chôông cắn, đá kêu rêu mọc mới nhả.  Mình cười hì hì, nói ai nói mi, nó nói bọ tui nói. Mình tròn mắt nói thiệt a, bọ mi bị l. cắn thiệt a. Nó nói thiệt, bọ tui nói muốn rờ thì phải hun, hun thiệt nhiều, không hun nhiều mà rờ nó cắn cho phát chết luôn. Mình cười hì hì, nói láo láo, nói nói thiệt đo, anh không tin thì thôi.

Có tiếng hú phía sau, hai đứa giật mình quay lại. Cây trâm bầu cách chừng năm chục mét đang rung lên bần bật, tiếng hú hét vang lên kinh dị, khi nghe như tiếng đàn ông, khi nghe như tiếng đàn bà. Từ trong tán cây trâm bầu, một cánh tay đâm thẳng lên, khua đi khua lại cùng với tiếng hú hét. Thằng Đán nói tay chị Lý đó tề rồi ôm mình chặt cứng. Mình cố nhìn thật kĩ thì đúng là cánh tay gãy vừa nãy, ai đang cầm nó dơ cao, khua đi khua lại. Mình nói ma, đúng rồi ma, ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Thằng Đán chạy theo mình, nói anh Lập chờ em với. Mình cứ chạy không chờ, thằng Đán khóc nói anh Lập ơi anh không thương em à, mình cứ chạy. Thằng Đán rú lên, nói cha tổ mi vơ Lập nời, chờ tau với.

Hai đứa chạy về đến nhà tim đập chân run, ai hỏi gì cũng không nói. Mạ nói chôông cheo mô, đi đơm cả ngày không có con mô à. Sợ mạ mắng mình phải liều ra rừng trâm bầu thăm bẫy chôông, thằng Đán chạy theo, nó cũng đi thăm bẫy. Vừa ra đến cửa rừng thì gặp cơn giông kéo đến, chôông sợ giông chạy tán loạn. Chôông rất sợ sấm sét, chỉ nghe tiếng sấm thật xa chúng đã ba chân bốn cẳng chạy về hang rồi. Trong phút chốc mây đen kéo về kín đặc, khu rừng tối om, hai đứa sợ không dám tiến cũng chẳng dám lui.

 Một ánh chớp xanh lè, sấm nổ cái đoàng, rồi nổ cái đoành, có ai đó hét hú lên, nói cứt cứt… đ.mạ thằng cu Thái. Hai đứa ngó quanh không thấy ai. Lại một ánh chớp xanh lè, sấm nổ cái đoành, lại nổ cái đoàng có ai đó lại hú lên, nói cứt cứt… đ.mạ thằng cu Thái. Cây trâm bầu trước mặt rung bần bật và cánh tay gãy đâm lên đâm xuống qua tán cây cùng với tiếng hú hét đ. mạ cu Thái… đ.mạ cu Thái.

Từ trên cây trâm bầu, một bọc đen sì rơi xuống  cái soạp, tiếng rơi như tiếng bọc quần áo ướt rơi trên cát. Cái bọc bùng nhùng nhảy lăn qua lăn lại, nó chồm chồm như cóc nhảy, vừa nhảy vừa hét cứt cứt… đ.mạ thằng cu Thái. Hai đứa bò lùi rồi ù té chạy. Có ai đó đuổi theo, tiếng chân chạy rất gấp.

 Mưa đổ xuống như trút, tạt mạnh đến nỗi không cách sao chạy nhanh được. Tiếng hú hét đuổi theo sau lưng mỗi lúc mỗi gần, hai đứa cắm cổ chạy không dám ngoảnh lại ngó xem kẻ đó là ai. Về đến làng mới đứng lại ngoảnh đằng sau, chẳng có ma nào cả. Thằng Đán thở hồng hộc, nói không phải ma chị Lý, ma đàn ông. Mình nói ừ, ma đàn ông thù anh cu Thái. Thằng Đán nói ừ, anh cu Thái mần chi ông ni để ông ni chết hóa ma lên trả thù. Mình nói ừ, nhưng anh cu Thái mần chi hè. Hai đứa tịt, nhìn nhau ngẩn ngơ.

Anh cu Thái chưa gây sự với ai trong làng, anh làm bí thư chi đoàn tất nhiên là anh là đoàn viên gương mẫu. Thằng Đán nói  anh cu Thái chỉ làm gương mẫu thôi à. Mình nói ừ, anh cu Thái chỉ làm gương mẫu thôi. Thằng Đán nói gương mẫu là răng, mình tịt không biết nói răng. Thằng Đán cười hè hè, nói rứa mà cũng không biết, ngu ngu, gương mẫu là làm mẫu trong gương. Mình chẳng hiểu sao, thằng Đán cười hè hè, nói anh ngu lắm. Nhà anh cu Thái có cái gương cắt tóc, anh treo trong buồng, đêm mô anh cũng kêu mấy chị em nuôi về làm mẫu trong gương. Mình vẫn không hiểu, thằng Đán nhảy chồm lên mình dập dập, nói ri nì ri nì.

Mình không tin, nói láo láo, răng mi biết, thằng Đán nói rình thì biết chơ răng. Mình lạ quá. Anh cu Thái mà rứa a, khi mô anh cũng bỏ áo trong quần, đi dép bốn quai, nói năng toàn văn minh lịch sự. Ai làm chi sai anh phê bình, nói sai anh chỉnh sửa, ai ai cũng nể sợ anh. Có người nói đồng chí Lê Nin lãnh đạo toàn thế giới mà lại có vợ, dở dở, thua Bác mình xa. Anh cu Thái trợn mắt đập bàn, nói tầm bậy, đồng chí Lê Nin lấy vợ là để nêu gương cho đoàn viên thanh niên toàn thế giới biết lấy vợ ra răng, sinh con đẻ cái ra răng. Mọi người nói ua chầu chầu, đồng chí Lê Nin gương mẫu hè. Nhưng có người cãi lại, nói rứa đồng chí Mao Trạch Đông lấy ba vợ là để nêu gương cho đoàn viên thanh niên toàn thế giới lấy ba vợ à. Anh cu Thái trợn mắt đập bàn, nói tầm bậy, đồng chí Mao Trạch Đông hoạt động trong lòng địch, phải lấy nhiều vợ để che mắt quân thù.  Mọi người nói ua chầu chầu, đồng chí Mao Trạch Đông người Tàu mưu lược hè.

Làng xóm không ai thù anh cu Thái hết, toàn phục anh thôi. Thằng Đán nói, anh cu Thái mồm nói một đằng cặc văng một nẻo. Mình nói ai nói mi biết, nó nói bọ tui. Mình nói mi đừng có nói bá láp, anh cu Thái cho dân quân bắt chết chừ. Thằng Đán nói thiệt đo, anh không tin thì thôi.

Buổi tối thằng Đán rủ mình đến nhà anh cu Thái rình anh làm gương mẫu. Hai đứa bò sau hồi nhà đến sát cửa sổ nhà anh. Thằng Đán cho mình đứng lên vai nó, leo lên nhìn trước. Nó chỉ sáu tuổi thôi mà khỏe lắm, mình đứng lên vai, nó chỉ rung rinh chứ không ngã. Nó ngửa mặt lên,  nói chộ chi không chộ chi không. Tối thui chẳng thấy gì cả, chỉ nghe phì phì hực hực, nhóp nhép bóp bép, phì phì hực hực, nhóp nhép bóp bép. Mình giả đò chậc lưỡi thì thầm, nói ua chầu hay hung hay hung. Thằng Đán sốt ruột, nói mau  xuống đi cho tui coi với, không hết mất chừ.

Nặng quá, thằng Đán trụ không nổi, ngã cái oạch, mình cũng ngã theo. Tiếng anh cu Thái quát to, nói ai mần chi ngoài rứa. Hai đứa bỏ chạy, nằm nấp giữa hai vồng khoai lang.  Anh cu Thái  phi ra, nói ai đó ai đó. Chợt anh ối một tiếng, lại á một tiếng, ngã lăn quay. Một bóng đen to đùng chạy rật rật, vọt qua hàng rào biến mất. Hai cô em nuôi cầm đèn chạy ra. Anh cu Thái ôm hạ bộ quằn quại, nói có đứa bóp dái anh, cấp cứu cấp cứu. Hai chị bỗng rú lên, nói ma ma, quăng đèn ôm mặt bỏ chạy. Đèn rơi dầu đổ, lửa cháy loang rộng ra. Cánh tay gãy cắm ngược trước mặt anh cu Thái, bàn tay  nhòe nhoẹt máu đu đưa đu đưa. Anh cu Thái hét lên ngất xỉu.

3. Đài thôn thông báo: A lô a lô…  Ngày 23 tháng 7 năm 1966  trong khi làm nhiệm vụ đồng chí Ngô Văn Thái, bí thư chi đoàn đội I đã phát hiện có một kẻ đột nhập vào thôn, mang theo một cánh tay gãy của một phụ nữ.  Với tinh thần vì nước quên thân vì dân phục vụ, đồng chí Thái  đã một mình trong đêm tối mịt mùng rượt đuổi kẻ gian, thu hồi được cánh tay, trả lại bình yên cho thôn xóm. Hiện nay kẻ gian vẫn còn ẩn nấp, bà con cần nâng cao cảnh giác đập tan mọi hành động thù địch của kẻ gian, không đưa tin đồn nhảm lung lạc ý chí  nhân dân, để kẻ xấu lợi dụng, a lô a lô

Cánh tay được anh cu Thái chuyển lên thôn, thôn khen ngợi anh cu Thái  mưu trí dũng cảm và khẳng định rõ ràng đây là cánh tay của ai đó. Tuy nhiên quản lý một cánh tay không phải nhiệm vụ của thôn, thôn chuyển lên xã. Xã khen ngợi thôn đã nâng cao cảnh giác, giữ vững lập trường và khẳng định việc khẳng định của thôn rõ ràng đây là cánh tay của ai đó. Mặc dù vậy quản lý một cánh tay cũng không phải nhiệm vụ của xã, xã chuyển lên huyện. Huyện khen xã đã nâng cao cảnh giác, giữ vững lập trường, năng động sáng tạo và khẳng định việc khẳng định của xã về khẳng định của thôn rõ ràng đây là cánh tay của ai đó. Nhưng huyện chỉ làm việc vĩ mô, quản lý một cánh tay là việc của cơ sở, huyện trả lại cho xã. Xã nhất trí chủ trương đúng đắn của huyện liền chuyển xuống thôn, thôn nhất trí chủ trương đúng đắn của xã liền trao lại cho anh cu Thái. Lúc này cánh tay đã sưng vù, khẳn mùi, dòi chui vô chui ra đầu khuỷu tay.

Anh cu Thái rùng mình ọe một phát, nói nhất trí. Lại rùng mình ọe phát nữa, nói đồng thuận. Anh cố nói thêm hai tiếng sáng suốt nhưng chưa kịp nói thì đã trào mật vàng mật xanh ra cả. Anh cu Thái gọi thằng Đán và mình sang nhà, nói tui bay đem cái này ra rừng trâm bầu chôn cho anh, xong việc anh cho hai đứa hai củ khoai. Hai đứa giãy nãy nói không không, anh cu Thái nói một rổ khoai, hai đứa nói không không, anh cu Thái nói một gánh khoai, đi đi rồi anh viết tin khen trên đài nữa. Thằng cu Đán nói thiệt không, anh toàn viết tin khen anh, có khen ai mô. Anh cu Thái nói thiệt thiệt, chiều ni dứt khoát đài thôn khen các em.

Thằng Đán nói không tin không tin, đụng may anh hứa ba láp thì răng. Anh cu Thái chắp tay sau đít đi đi lại lại, đầu gật gù gật gù, nói a lô a lô hôm nay ngày 26 tháng 7 năm 1966 hai em Hoàng Việt Đán và Nguyễn Quang Lập đã dũng cảm mưu trí đem cánh tay ra rừng trâm bầu chôn cất, chấm dứt vấn đề rõ ràng cánh tay là của ai đó, trả lại bình yên cho thôn xóm. Hành động dũng cảm mưu trí của hai em xứng đáng được tuyên dương là cháu ngoan Bác Hồ, a lô a lô…Hai đứa sướng điên nhảy cà tẩng, nói rứa nha rứa nha anh phải đọc rứa nha. Rồi lấy bao tải bọc kín cánh tay, ôm chạy ù ra rừng, hí húi đào thật sâu, chôn cất cánh tay thật cẩn thận, còn chạy về nhà lấy hương thắp lên mộ cánh tay, xì xụp vái lạy rất nghiêm trang.

Xong việc thằng cu Đán ngồi ngẩn ngơ, nói biết tay ai mà chôn tội hè. Mình nói huyện xã còn  nỏ biết, răng con nít tụi mình biết được. Mình vừa dứt lời thì bỗng trên đầu có tiếng hét tay tau tay tau. Hai đứa run bắn vùng dậy, ngó ngơ lên các tán cây trâm bầu, chẳng thấy ai. Một tiếng hú dài ở phía trước, nói tay tau tay tau, rồi một tiếng hú dài phía sau, nói tay tau tay tau. Hai đưa đứng trơ tay chân cứng ngắc.

Phía nghĩa địa bỗng đùn lên một cơn lốc cát, nó xoay vòng chạy dài một vòng quanh nghĩa địa, rùng rùng tiến về phía hai đứa. Trong vòng xoáy lốc cát hiện ra một người đàn bà toàn thân phủ cát, mái tóc cũng cát, chỉ đôi mắt lúc đen ngòm lúc lóe sáng như hai cục than đỏ. Người đàn bà rùng rùng đi trong lốc cát, đi rất nhanh, vùn vụt vùn vụt. Thằng Đán rú lên, nói chị Lý chị Lý rồi ù té chạy, mình cũng chạy theo nó. Người đàn bà cười ré lên, tiếng cười chua lòm nhói óc đuổi theo sau lưng. Hai đứa ra sức chạy, vừa chạy vừa hét cứu cứu… vơ làng cứu. Chợt mình vấp rể cây ngã lăn quay, thằng Đán ngã sấp đè lên mình. Cơn lốc cát ập đến, đổ cả đống cát lên hai đứa, phủ kín hết. Tiếng chân chạy sình sịch vòng quanh, hình như rất nhiều người, khi chạy nhanh khi chạy chậm, thỉnh thoảng nhảy mấy cái hét mấy tiếng. Tiếng đàn bà hét tay tau tay tau, tiếng đàn ông hét đ. mạ thằng cu Thái, cuối cùng có ai đó hét lên ôi Hân ơi răng mi khổ rứa, và khóc, khóc rất to.

Hai đứa chui ra khỏi đống cát, bốn xung quanh vắng hoe, chỉ thấy những dấu chân người lớn chạy thành một vòng tròn quay y như người ta lấy compa vẽ vậy. Mình nói ma rồi, đúng là ma rồi. Thằng Đán nói không phải, anh cu Hân… đúng rồi, anh cu Hân. Mình nói răng anh cu Hân lại có tiếng con gái, thằng Đán nói ánh cu Hân giả giọng con gái tài lắm, diễn kịch khi mô ánh cũng đóng con gái.

Anh cu Hân người yêu chị Lý, đổ bệnh tâm thần cả năm nay, bỏ nhà đi lang thang khắp nơi, hễ nơi nào bom rơi đạn nổ người ta bỏ chạy cả thì anh mò đến. Anh đứng giữa bãi bom nhảy múa la hét, nói vơ cu Thái nời, bom mô rồi, thả đi thả đi. Máy bay quần lượn  bắn rốc két, thả bom anh không sợ, càng nhảy múa hung tợn. Thế mà anh không chết, chưa khi nào vướng một mảnh bom. Anh vuốt chim thật thẳng, dúi dúi lên trời, vừa dúi vừa nói cha tổ cu Thái cha tổ cu Thái. Mọi người sợ anh chết, kéo anh vô hầm, nói cu Thái mô trên trời, máy bay Mỹ đó. Anh không chịu, giằng ra cho kì được, nói không phải máy bay Mỹ, thằng cu Thái đó, thằng cu Thái đổi bướm lấy chức đội trưởng. Mọi nguời vội vàng bịt mồm anh cu Hân, nói ngấp mồm đi, dân quân bắt chết chừ. Anh cu Hân hất tay mọi người, nói chết cu tau, cu tau to hơn cu Chủ nhiệm răng cu Thái không gả con Lý cho tau, lại cho không Chủ nhiệm.

 Mọi người lại bịt mồm anh, nói Hân ơi lạy mi Hân ơi, ngấp mồm đi không cả nhà mi chết hết chết hết. Anh cu Hân lại hất tay mọi người ra,nói ai chết ai chết… Rồi khóc bù lu bù loa, nói Lý ơi ôi Lý ơi, em chết đi để cu anh cho ai… Lý ơi là Lý. Anh Cu Hân la hét ầm ĩ cả xóm. Chủ nhiệm nghe tin chạy đến, khạc mấy cái cười hề hề, tay vỗ tay xoa vô cùng giản dị,  nói bà con nghe thằng điên nói làm cái chi hè, e điên. Mọi người xúm đến chất vấn Chủ nhiệm, người nói chuyện cu Thái bán bướm em gái cho ông có không, người nói chuyện cu Thái đánh cu Hân chấn thương sọ não hóa điên có không, người nói ông đè con Lý, con Lý nhục quá tự tử có không. Chủ nhiệm khạc mấy cái cười hề hề, tay vỗ tay xoa vô cùng ấm áp, nói rứa là bà con ta đồng thuận cả rồi nghe, giỏi giỏi, thôi giải tán. Chủ nhiệm chắp tay sau đít đủng đỉnh bỏ đi. Một ngày sau dân quân bắt anh cu Hân, trói gô lại, nói đem đi trại tâm thần chữa bệnh.

Chuyện đó xảy ra gần một năm rồi. Minh nói hay anh cu Hân trốn trại về đây. Cu Đán mở to mắt trân trố nhìn mình, rất lâu sau nói đúng rồi. Dứt lời cu Đán ù té chạy về làng, mình đuổi theo nó, nói chạy đi mô chạy đi mô. Nó không nói cứ cắm cổ chạy, nói mau lên, không anh cu Thái giết anh cu Hân. Thằng Đán chạy về nhà anh cu Thái, nhà không có ai. Vừa chạy ra ngõ thì gặp Chủ nhiệm, hai đứa kêu ầm lên, nói anh cu Hân về rồi anh cu Hân về rồi. Chủ nhiệm khạc mấy cái cười hề hề, tay vỗ tay xoa vô cùng thân thiết, nói  è he đời mô có chuyện đó. Thằng Đán nói thiệt đo, bác không tin thì thôi.

Bây giờ mới nghe Chủ nhiệm nói anh cu Thái lên huyện họp ba ngày chưa về, hai đứa thở phào nhẹ nhõm, nhìn nhau nhăn răng cười, nói tụi mình toàn nghi tầm bậy. Thằng Đán nói chạy ra rừng coi anh Hân có lấy cánh tay tụi mình chôn không. Mình nói răng mi biết, nó nói biết chớ, chỗ mô có bom là anh Hân tới, có ai đó bị bom phạt cụt tay, anh  Hân lấy chơi. Mình nói láo láo, răng mi biết tài rứa, nó nói thiệt đo, anh không tin thì thôi.

Hai đứa chạy ra nơi chôn cánh tay, không thấy bị đào bới, lại nhìn nhau nhăn răng cười, nói tụi mình toàn nghi tầm bậy. Bỗng có tiếng hú vang, hai đứa không sợ, nói anh Hân mô rồi ra đi, bầy tui không sợ mô. Từ một lùm cây trâm bầu ném vụt ra cái áo con gái, lại ném ra một mớ tóc giả, cái túi nilon đen to đùng, cả guốc dép, cả cái xắc phụ nữ. Hai đứa chụp lấy, cười hì hì. Mình nói anh Hân chui vào túi nilon rồi rơi trên cây xuống. Thằng Đán nói đúng rồi, anh Hân mặc áo quần con gái giả đò làm chị Lý. Mình nói đúng rồi, anh Hân bóp dái anh cu Thái, cắm cánh tay dọa anh cu Thái. Thắng Đán nói đúng rồi, anh Hân lấy xôi thịt cúng ở nghĩa địa cho tụi mình ăn. Hai đứa cười he he he, nhảy cà tẩng, nói đúng rồi đúng rồi.

Có tiếng hú từ bụi cây trước mặt, bụi cây rung rung. Hai đứa hét lên, nói anh Hân anh Hân đừng hòng dọa bầy tui nha. Hai đứa chạy về phía bụi cây. Vừa chui vào thì thấy cái mặt anh Hân đầy máu, mắt trợn ngược đầy lòng trắng. Anh đã chết từ lúc nào.

4. Đài thôn thông báo: A lô… a lô…Ngày 26 tháng 7 năm 1966 Anh Lê Văn Hân trốn trại tâm thần về làng, không may bị bom Đế quốc Mỹ, anh đã chết tại rừng trâm bầu sau làng. Cái chết thương tâm của anh cu Hân càng hun đúc thêm lòng căm thù Đế quốc Mỹ. Bà con hãy biến đau thương thành hành động cách mạng, chiến đấu giỏi sản xuất giỏi, trả thù cho anh cu Hân. Tuyệt đối không nên nghe tin đồn nhảm, ảnh hưởng đến sản xuất và chiến đấu a lô a lô…

 Anh Hân chết vùi trong cát, chỉ cái mặt là nhô lên, hình như có ai đánh anh, tưởng anh đã chết, mới lấp vội vàng. Anh Hân cố nhoài ra khỏi hố cát mới chịu chết. Thằng Đán mếu máo khóc, nói răng tội ri anh Hân ơi, anh điên rồi mà, răng có người giết anh. Chợt có tiếng roạc ở lùm cây phía trước, lại có tiếng roạc ở lùm cây phía sau, hai đứa ngó quanh ngó quất. Mình kéo tay thằng Đán, nói chạy thôi. Thằng Đán trì lại, nói không, phải ở lại, không người ta lấy xác anh Hân. Mình nói lấy xác mần chi. Thăng Đán trợn mắt lên, nói hỏi ngu lắm, rứa giết người điên mần chi.

Vừa lúc có cơn lốc cát ập đến, bốc lên dữ dội, quay tít mù. Hai đứa nằm sấp bịt tai che mặt. Cơn lốc xoáy tròn mỗi lúc mỗi gắt, tiếng gió cát rít  kinh hồn. Thoảng trong tiếng rít có ai đó lúc lúc lại hét lên ai giết ai giết, mi giết mi giết, tau giết tau giết, hăn giết hắn giết. Tan lốc, ngẩng lên chẳng thấy ai, chỉ thấy dấu chân chạy vòng quanh xác anh Hân. Thằng Đán nói tiếng ai giống tiếng anh Hân. Mình nói anh Hân chết đây rồi, răng nói được. Thằng Đán nói ma anh Hân nói đó, mình nói cứt cứt, không phải ma, người đó. Bỗng có tiếng cười dài tiếp liền một tiếng hú dài ghê rợn, hai đứa bỏ chạy. Hình như có tiếng chân người đuổi đằng sau, tiếng chân rất gấp.

 Thằng Đán sợ quá ríu cả chân không chạy được, nó túm lấy áo mình khóc ầm ĩ, nói cứu tui cứu tui. Tấm áo mưa to đùng từ đâu bay tới trùm cả hai đứa, cả hai cuống quít rối rít trong tấm ao mưa, chui mãi không ra. Tiếng cười tiếng hú tiếng hét loạn xạ phía sau, nói ai giết ai giết, mi giết mi giết, tau giết tau giết, hắn giết hắn giết. Hai đứa cuống cả lên, không cách sao chui ra khỏi tấm áo mưa to đùng. Khi không còn tiếng ai nữa, lột được tấm áo mưa chẳng thấy ai, chạy về làng thì thấy người ta đem xác anh Hân về nhà kho hợp tác.

Mọi người xúm đến đông nghịch, người nói thằng Hân chết bom, thằng Đán nói không phải không phải. Người nói thằng Hân bị ma vật, em gái nó vật chết nó chứ ai, thằng Đán nói không phải không phải. Mọi người túm lấy thằng Đán, nói rứa thì răng, thằng Đán nói có người giết anh Hân. Mọi người cười ồ, nói tào lao, ai đi giết thằng điên. Thằng Đán nói thiệt đo, không tin thì thôi.

 Chủ nhiệm chạy tới, ôm lấy xác anh Hân khóc nấc lên, nói ôi đồng chí cu Hân ơi, tại làm răng lại ra cơ sự như ri. Mọi người nói ua chầu chầu, Chủ nhiệm thương người mô chết người đó. Thằng Đán chạy đến trước mặt Chủ nhiệm, nói anh Hân không phải chết bom, thiệt đo. Chủ nhiệm khạc mấy cái cười hề hề, tay vỗ tay xoa vô cùng ấm áp, nói tại sao không chết bom, rứa bom chừa cu Hân ra à. Mọi người ùa đến, nói bom thả vô làng mình khi mô, răng bầy tui không biết hè. Chủ nhiệm khạc mấy cái cười hề hề, tay vỗ tay xoa vô cùng giản dị, nói bà con ai thắc mắc thì về nhà tui nghe, không được thắc mắc lung tung.

Có người hớt hơ hớt hãi chạy ra, nói cu Thái cũng chết rồi. Mọi người hớt hãi chạy về nhà cu Thái, không thấy cu Thái đâu, bàn tán loạn cả lên. Người nói cu Thái lên huyện họp, người nói cu Thái bị thủ tiêu rồi, họp mô mà họp. Bây giờ người ta mới nhớ chuyện cách đây một năm, ngày chị Lý tự vẫn. Người nói cu Hân không điên, cu Thái với Chủ nhiệm vu cho cu Hân điên thôi. Người nói đúng rồi, vì cu Hân biết chuyện cu Thái đem em gái bán cho Chủ nhiệm để được làm đội trưởng. Người nói rứa đo, cu Hân trốn trại về làng để tố cáo thì Chủ nhiệm xui cu Thái giết cu Hân. Người nói óa chà đúng hè, cu Thái giết xong cu Hân thì Chủ nhiệm giết luôn cu Thái để diệt khẩu. Mọi người ồ lên, nói ui chao ôi, răng mà dễ sợ rứa hè.

Ba bốn người chạy rật rật đến, nói Chủ nhiệm cho người chôn cu Hân rồi. Mọi người đổ xô đến kho hợp tác, nói không được chôn, chờ công an đến điều tra. Chủ nhiệm khạc mấy cái cười hề hề, tay vỗ tay xoa vô cùng thân thiết, nói rứa là đồng thuận cả rồi hè, bà con ta đưa đồng chí cu Hân về nơi an nghỉ cuối cùng. Mọi người ồ lên, nói không được không được, phải chờ công an đến điều tra.

Chủ nhiệm tức lên, nhổ nước bọt cái toẹt, nói á a bà con thắc mắc hay chống đối đây? Thắc mắc thì tối nghe đài thôn giải thích, chống đối thì chìa tay vô cùm, rứa thôi. Một tiếng nổ đoàng đầu thôn, khói lửa bốc lên ngùn ngụt, mọi người đạp nhau chạy về đầu thôn. Chẳng thấy gì, chỉ thấy đụn rơm đang bốc cháy. Một tiếng nổ  đoành cuối thôn, mọi người lại đạp nhau chạy về cuối thôn. Cũng chẳng thấy gì, chỉ có đụn rơm đang bốc cháy.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, nói răng rứa hè răng rứa hè. Bỗng phía rừng trâm bầu chỗ này nổ đoàng, lửa phụt sáng, chỗ kia nổ đoành, lửa phụt sáng. Ba con táo tác chạy rật rật túa ra rừng trâm bầu.  Trời tối mịt vẫn chẳng thấy gì, vẫn chỗ này nổ đoàng, chỗ kia đoành, lửa phụt tùm lum khắp rừng trâm bầu.Thằng Đán kéo tay mình trì lại, nói không chạy nữa, khéo không mắc lừa Chủ nhiệm. Mình nói mắc lừa răng, nó nói Chủ nhiệm bày trò cháy nổ đánh lạc hướng để đưa anh cu Hân đi chôn. Hai đứa chạy rật rật về nhà kho hợp tác thì thấy một nhóm người đang xông đến nhà kho.

Hai đứa lén dò theo. Nhóm người mở cửa nhà kho, xác anh Hân còn nằm đó. Bỗng anh Hân cười ha ha ha,  ngồi bật dậy cười ha ha ha. Nhóm người sợ té đái, rụt cả lại. Anh Hân vụt đứng dậy, nhảy nhảy múa múa, cười ha ha ha, nói ai giết ai giết, tau giết tau giết, mi giết mi giết, hắn giết hắn giết. Nhóm người quì sụp xuống, vái như tế sao, nói Hân ơi Hân ơi, em sống khôn thác thiên thì để cho các anh đem em đi, không Chủ nhiệm chôn sống các anh. Anh Hân rú lên mấy tiếng, nói cứt cứt láo láo, đ. mạ Chủ nhiệm. Và cười ha ha ha khóc hu hu hu, cứ nhảy nhảy múa múa, khóc khóc cười cười, sợ quá.

Chủ nhiệm đem mấy dân quân chạy đến, nói bắn chết ma thằng Hân, đừng để nó dọa xóm làng. Dân quân bắn chỉ thiên mấy phát. Anh Hân đứng sững lại, đổ xuống cái rầm. Một bóng đen từ nhà kho vụt ra. Dân quân đuổi theo bóng đen, chụp được, hóa ra anh cu Thái. Dựng xác anh Hân dậy, nhảy nhảy múa là anh cu Thái. Anh cu Thái không còn là anh cu Thái nữa, mặt mày đen đúa, áo quần rách rưới. Anh nghiến răng ken két, mặt trợn ngược, sùi cả bọt mép. Dân quân  túm lấy anh, anh giãy dụa, cười ha ha ha, lại khóc hu hu hu, nói ai giết ai giết, tau giết tau giết, mi giết mi giết, hắn giết hắn giết. Anh chỉ vào mặt Chủ nhiệm, nói hắn đó tề, hắn đó tề.

Chủ nhiệm trợn mắt chỉ tay, nói cu Thái điên rồi, đem ngay đi nhà thương điên. Dân quân lôi cổ anh cu Thái đi,  nhóm người kia đem anh cu Hân chôn ngay trong đêm. Mọi người nghe tin đổ xô đến, Chủ nhiệm khạc mấy cái cười hề hề, tay vỗ tay xoa vô cùng âu yếm, nói làng xóm mình ổn định rồi, giải tán nghe bà con.

Đài thôn thông báo: A lô a lô… phát hiện cái chết đồng chí cu Hân có nhiều dấu hiệu khả nghi, trung đội dân quân thôn ta đã dũng cảm mưu trí, không quản hy sinh gian khổ truy tìm bắt được thủ phạm, đó là Ngô Văn Thái. Cu Thái bị cảm hàn hóa điên, đã cầm dao giết chết đồng chí Lê Văn Hân kính mến của chúng ta. Đồng chí Hân mất đi, gia đình mất một người con, thôn xóm mất một người đồng chí a lô a lô…

Thằng Đán ngửa mắt lên cái loa treo trên chạc ba cây xoan đầu ngõ, nói` cứt cứt sai sai. Mình nói răng sai. Nó nói ngu lắm, Chủ nhiệm giết người diệt khẩu cả thôn ai cũng biết, chỉ mình anh ngu thôi. Mình nói cả  anh Hân, anh cu Thái đều điên cả là răng. Thằng Đán nói Chủ nhiệm có thuốc điên, mình nói thiệt không, nó nói thiệt đo, anh không tin thì thôi.

Đài thôn thông báo: A lô a lô… phát hiện cái chết đồng chí cu Hân có nhiều dấu hiệu khả nghi, trung đội dân quân thôn ta đã dũng cảm mưu trí, không quản hy sinh gian khổ truy tìm bắt được thủ phạm, đó là Ngô Văn Thái. Cu Thái bị cảm hàn hóa điên,  cầm dao giết chết đồng chí Lê Văn Hân kính mến của chúng ta. Đồng chí Hân mất đi, gia đình mất một người con, thôn xóm mất một người đồng chí a lô a lô…

Thằng Đán lại ngửa cô lên cái loa, nói cứt cứt sai sai. Mình nói răng  Chủ nhiệm giết người diệt khẩu. Thằng Đán nói Chủ nhiệm sợ anh Hân nói ra lộ chuyện Chủ nhiệm hiếp chị Lý, cho anh Hân uống thuốc điên, nhưng anh Hân nửa điên nửa tỉnh, bò về làng tính làm ồn chuyện nớ ra. Chủ nhiệm sai cu Thái giết anh Hân, rồi cho cu Thái uống thuốc điên luôn, nếu có ai bắt thì anh cu Thái không nhớ để mà khai. Mình nói láo láo, răng mi biết tài rứa. Thằng Đán nói thiệt đo, anh không tin thì thôi.

Đài thôn thông báo: A lô a lô… phát hiện cái chết đồng chí cu Hân có nhiều dấu hiệu khả nghi, trung đội dân quân thôn ta đã dũng cảm mưu trí, không quản hy sinh gian khổ truy tìm bắt được thủ phạm, đó là Ngô Văn Thái. Cu Thái bị cảm hàn hóa điên, đã cầm dao giết chết đồng chí Lê Văn Hân kính mến của chúng ta. Đồng chí Hân mất đi, gia đình mất một người con, thôn xóm mất một người đồng chí a lô a lô…

Đài thôn cứ loa đi loa lại suốt đêm, mạ mình với mấy bà trong xóm chạy ra cây xoan đầu ngõ, ngửa cổ nhảy chồm chồm, nói vơ đài nời, ngấp mồm đi cho làng xóm người ta ngủ ngáy với, biết rồi đo, nói chi nói lắm.

About these ads

646 comments on “Quê choa chí dị

  1. LỜI CÁM ƠN – LỜI CÁM ƠN

    Sau khi trên QC xuất hiện bài viết của KênhKịa và MụcĐồng, dưới dạng comm, MèoHen tui nhận được rất nhiều lời chia sẻ của bạn bè và bà con trên chiếu về sự cố “ngỏng-ngẻo” rồi tiếp đến bị cẩu đớp cụt! Xin cám ơn tất cả bà con bạn hữu!

    Nhân đây tui cũng xin bà con như vậy là tạm đủ, vì đã quá mệt mỏi với hàng trăm cú điện thoại hỏi thăm, còn tin nhắn thì trả lời không xuể. Đặc biệt tối hôm qua còn tồn đọng hơn ba trăm tin nhắn chưa kịp trả lời. Có nhiều trường hợp trả lời nhầm lẫn, xin bà con lượng thứ. Ví dụ đang trả lời là ngỏng thì nó bỗng dưng ngẻo, và ngược lại!

    Cũng xin cám ơn bạn bè đã quan tâm gửi quà cáp và vật dụng, nay cũng xin thưa là đã quá tải: Hơn ba thùng quần đùi lụa ba ống hiệu Ấn Đại Lợi, một tủ bảo ôn đựng viagra từ HK, còn tắc kè cá ngựa thì vô thiên lủng. Những kiện hàng đến sau cùng vì không còn chỗ chứa nên BĐ đã chuyển trả nơi gửi như Đông Hà, Đồng Hới, Nha Trang, Vũng Tàu-Côn Đảo,… Xin bạn bè một chút lòng thông cảm!

    Cũng xin cám ơn NSKD đã gửi quà tặng và có lời hỏi thăm. Lúc đầu MH tui tưởng để dùng cho phái nữ, nhưng khi dùng thử thấy rất chi là hiệu nghiệm. Chắc DC đã dùng nhìu loại nầy rùi, keke!

    Mấy lời tri ân, xin được cảm tạ!

    (Lời nhắn riêng cho KK & MĐ: “Tối nay, ghé qua nhà MH, nhớ mang theo bao tải”. Tối Mật!)

    Khơ khơ

    • Tin giờ chót.
      Tại Trung Tâm SK Nam Khoa, một bác sĩ trẻ ngắm nhìn cụ MH một cách ngưỡng mộ nhưng chân tình:
      -”Iem nói có gì không phải xin bác bỏ qua nhé. Có thể là bác rất chuộng cấp hàm, nhưng iem thật lòng khuyên bác là với tình trạng hiện nay, bác nên đeo hàm Chuẩn tướng là hợp. Hàm Thượng tướng e rằng hơi bị quá sức!”.

      Huhu. Keke!

    • Bớ này MH, KD,
      Có bác nhà thơ U80 khoe với mình, muốn trị bệnh cho MH chỉ cần ra phố Lãn Ông, số nhà 49- 51 mua 1 lọ Trùng Thảo Vương, chỉ cần uống 1 viên con nhộng nửa đỏ nửa đen là đảm bảo có “Thương phương bảo gậy” duy trì trong 3- 4 tiếng, hehe!…

      • Hiệu thuốc “ruột” của em đó bác Tiến ơi. Lộ hết cả tổ con chuồn chuồn Kim! Keke

      • Ối giời ơi mệt quá! Em vừa ở đấy về, mất hơn 1 tiếng chen lấn xô đẩy mờ chẳng mua được vì đông quá….Tới đầu phố, hơn chục cảnh sát cơ động đang ổn định trật tự nhưng đám đông vẫn như nước vỡ bờ…hỗn loạn. Đặc biệt rất nhiều chị em đa số là to béo, phốp pháp đang la hét và là những người chiến thắng trong cuộc chạy đua đến số nhà 49-51. Nhiều bác già bị các chị kia xô ngã dẫm đạp cả lên người rất tội nghiệp. Ngay gần chỗ em đứng, một bác tóc bạc phơ đang bò lồm cồm, quần áo lấm lem bỗng được 1 bác mặc bộ juyp đen… có bộ ngực khổng lồ đỡ dậy nói:
        ” Ông ra ngay kia cho tôi nhờ, đây là việc của tôi, ông cứ nghỉ đi để lấy sức còn uống…thuốc!”
        Lần sau bác Tiến thông báo cho anh em thì chỉ nên rỉ tai thôi. Cứ đưa công khai thế này mua làm sao đc???

      • Cảm ơn bác VNT. KD thấy người ta dùng loại thuốc này, thêm lãng mạn, văn phong sắc sảo, hay cực, nhất là viết trên Văn Nghệ, bác nhể? Hớ…hớ..

    • He…he…Cảm ơn Cụ đã có nhời. Cụ xứng đáng là Thượng tướng+ (trên TT một chút, ko dám phong Cụ là Đại tướng đâu ạ)

  2. THÔNG BÁO KHẨN VỚI BÀ CON QUÊ CHOA !

    Kính gửi Cụ Chiếu Tướng và bà con QC !

    Đài thôn Quê Choa thông báo

    A lô .. A lô .Vào hồi 7 giò 30’ sáng ni, bên dòng sông Dựt Lệ, tại thành phố Đồng Hới Quê Choa có khai trương một hàng hoa tươi nho nhỏ xinh xinh, hàng hoa đó chuyên trị bán hoa Phong Lan cảnh, có tên nhắn với BD Dư rứa, lâu ni hắn ít lên QC là vì phải chăm sóc , sưu tầm cái vườn cảnh nho nhỏ của mình, sáng ni hắn nhắn cho BD noái rứa, BD nhụ hàng hoa cụa em mà không có hoa Xuân Lan thì không bao chừ đẹp cạ (~_~)

    Mời bà con về dự lễ khai trương
    * Lưu ý trước khi đi các bác nam nhi nhớ mặc áo com lê thắt cổ í quên thắt ca la vát màu hồng tươi. Chị em áo nâu xồng nón quai thao.

    Nếu ai có nhã ý phong bì phong bao thì hãy đưa cho chủ quán một cách kín đáo chứ thời buổi ni tình hình chống tham nhũng đang ợ hồi cao điểm vì rứa mong bà con thông cạm cho.
    Lời mời này thay cho giấy mời .

    Chủ quán hoa Phong Lan hắn tên là Mục Đồng QC

    (~_~)(~_~)(~_~)

    • Gửi Chủ Quán Hoa Phong Lan bên bờ Nhật Lệ.

      Để thiết thực chào mừng Đại Lễ Ngàn năm Thăng Long, các còm-sĩ QC dự kiến sẽ gom đủ các loài hoa quý mang ra HN.
      Vậy đề nghị Hoa Phong Lan Quán chuẩn bị sẵn:

      -1000 giò phong lan, lan rừng lan nhà đều được. Đặt riêng hai giò Lan Đông Hà và Lan Hà Thành!

      -1000 gốc Lộc vừng, đảm bảo mỗi gốc trổ đúng 1000 bông vào dịp Đại lễ!

      Sau khi tiếp nhận hoa và lộc vừng tại bờ Nhật Lệ, cạnh tượng đài Mẹ Suốt, đoàn sẽ diễu hành dọc QL1A, qua các tỉnh phía Bắc rồi ra HN vào ngày mùng 2 tháng 10.

      Các Còm-sĩ phía nam và Quốc tế sẽ theo dõi qua cầu Truyền hình.

      Thực hiện: Chủ Quán Hoa Phong Lan – MỤC ĐỒNG.

  3. Chào anh QL ! Chúc anh sức khỏe dồi dào, chúc bà con chiếu rượu QC một ngày giữa tuần vui vẻ, tươi trẹ, gặp nhiều điều suôn sẹ trong cuộc sống

    Bựa ni anh ốm hay răng mà nỏ chộ mô cạ rứa hay sáng ni anh đang ở QT yêu thương dự lễ khởi công thông đường Hùng Vương, cả nước có con đường Hồ Chí Minh huyền thoại thì QT cụng có con đường huyết mạch Hùng Vương chứ anh hè ? Đoạn đường bựa trước có nhà hát Nậy đứng án ngữ giữa đường đó, bây chừ thông đoạn đó và nhà hát xây sát bên cạnh phía bên tay phải ấy, ui chầu nhà hát Nậy bây chừ có dáng dấp một “ bến cảng quê hương tôi “ lắm anh nợ (~_~)

    Bây chừ chắc anh đã ổn định cuộc sống rồi phải không anh ? Cuộc sống mới trên miền đất mới không dễ dàng chút nào, Chúc gia đình anh luôn gặp nhiều điều may mắn, hạnh phúc, thành đạt trong cuộc sống. BD mong anh luôn hòa nhập chứ đừng hòa tan anh nhé, nếu mà tan theo các em chưn dài tới bến thì BD và bà con QC buồn như chấu cắn đó anh nghe (~_~)

    • Ua chầu chầu, Bạch Dương đất Quảng thương yêu.
      Rất vui khi nhận được thư em báo tin quê hương đổi mới. Anh cũng rất nhớ những kỉ niệm thân thương một thời Quảng Trị. Con đường Hùng Vương cây dài bóng mát, nhà hát Nậy thân quen, nhà xuất bản Cửa Việt đấy ắp vui buồn. Và nhớ em…
      Vâng, cuộc sống bây giờ đã tạm ổn, gần một năm anh xa xứ rồi còn gì. Anh hòa nhập cộng đồng khá tốt, không còn bở ngở tìm Háng Tiên như lúc ban đầu. Ở đây đất phồn hoa, chân dài chân ngắn nỏ thiếu, nhưng cái anh cần là sự chân tình, như… em thôi.
      Chúc em luôn vui.

      (cậu đánh máy Re com thay bọ Lập)

      • Còm tình cảm quá anh LD à, em người ngoài mà đọc còn thấy thổn thức, chắc chị Bạch gói còm ni lại cất làm kỷ niệm đây. hihihi

      • Lạc Dân đang tẩu hỏa nhập ma vào vai anh QL đó Thủy Tốp nợ, chị BD không cất chộ mô nựa, cất vô QC là an toàn nhứt thôi, Thủy Tốp đọc mà còn thổn thức, chị BD đọc thì thấy nhức nhối con tim lắm em nợ
        Cảm ơn nhà thơ vườn QC Lạc Dân đã thay còm hộ anh Lập, tuy mạng ảo nhưng tình cảm thật vui thì BD tin rằng :

        Niềm tin chiến thắng sẽ đưa ta đến bến bờ vui
        Niềm tim chiến thắng nối con tim yêu thương mọi người
        Niềm tin chiến thắng sẽ đưa ta đi giữa cuộc đời
        Niềm tin chiến thắng luôn mãi trong tim mỗi chúng ta

        (~_~)(~_~)(~_~)

  4. Con choong là chít con Rồng
    Suy đi tính lại họ hàng với ta
    Một ngàn năm đã trôi qua
    Cụ Rồng không lộn cháu đà sinh hư.

  5. KG QC@ !
    Đã nông mà lại rất dài,
    Văn dai như C…(chão), chữ khai như L…(lưới).

  6. Gửi Cún, BD qt,…
    Ông chồng đích thị là dôông,
    Con dông xứ bọ gọi chôông mới là (lạ).
    Một ngày cụ Chánh đi xa,
    Cắt cu ướp lạnh Quê choa nhậu dần.
    Kề bên Cá gỗ khô khằn,
    Cu Mèo gai cục bọc gân mới thèm.
    Kênh Kịa kể chuyện Mèo Hen,
    Mèo già hóa cáo cứng kèn lắm gai.
    Lai rai ta cứ lai rai,
    Dai còn dòn gãy em nhai mồi nào ?

    • ĐOÀN bác quê ở mô ta?
      NAM hay là Bắc để mà biết nhau
      SINH ra ở dưới bụi cau
      Hay giàn dâm bụt mà thơ hay nức lòng
      Con Chôông mồi nhậu thật ngon
      Chớ con Dông không nhậu chỉ là đồ chơi
      Đồ chơi thì chỉ để mời
      Không ăn không nhậu từ thời ợ lô (ở lỗ)
      Bác thời chắc biết mà còn hỏi xoay
      Em thời cũng xoáy theo ngay (~_~)

      • ĐNS người Đà Lạt gốc. Bữa rồi có việc đi QT, nhậu với Huy mà không biết BD. Chúc vui nhé !

  7. Hôm 6/9 mucdong ngồi uống cafe với cụ Chánh, được nghe cụ kể chuyện về con chim của cụ, xin kể lên đây hầu bà con, hehe.
    CHUYỆN CON CHIM CỤ CHÁNH
    Cu Chành con của cụ Chánh, cháu của cô Cúc, cháu của chú Chiến. Cu Chành có con chó cỡ con chồn, cẳng con chó cao cỡ cẳng con cò, cổ cũn cỡn cỡ cổ con cóc. Cổ con chó cậu cột cái chuông. Chành cưng con chó cùng cực, con chó cũng cưng Chành
    Cứ chiều chiều Chành cõng con chó, cầm chiếc cần câu chăm chỉ câu cá chép cạnh chân cầu cuối cồn cát. Cu Chành chăm chú canh chừng cước cần câu, chốc chốc Cu Chành cậu cất cao cần câu coi. Con cá chép cắc cớ cắn câu, Chành cất cao cần câu, cậu cười.
    Chốc chốc cả con cá chuối cũng cắn câu. Cu Chành cầm con cá chuối chặt cổ, chìa cho con chó cưng của cậu. Con chó của cậu cắn cổ con cá chuối co cẳng chạy. Cu Chành cất cần câu, cùng các cậu choai choai chơi cờ cạnh cổng chợ.
    Chơi cờ chán chê, cậu cùng con chó, cầm con cá chép cậu chuồn. Cu Chành cho con chó của cậu chui chuồng, cậu cầm con cá chép cậu cạo, cậu chặt, cậu cho chảo cậu chiên. Cá chín, Cu Chành cùng cụ Chánh chén cá chép chiên chấm cà cuống cùng chuối chát.
    Con chó cưng của Cu Chành cứ chập chờn cửa chuồng chờ chực. Cuối cùng Cu Chành cho con chó chén cơm chiên cùng chút cá chép. Con chó cạp chén cơm cậu cho, chui chuồng.
    Cụ Chánh có con chim chích choè cùng cái chuồng chim cáu cạnh, cụ cưng con chim của cụ. Cứ chốc chốc cụ cầm cái chổi chà chống chân, cụ chầm chậm chộp các chú chuồn chuồn chập chờn cạnh cây cam cho con chim của cụ chén.
    Có chiều, Cu Chành cùng các chú choai choai câu cá, câu cua chỗ cống của cậu Cử. Cu cột con chó cưng của cậu cạnh cửa. Con chó của cu cà chớn cứ chực cắn con chim của cụ Chánh. Cụ Chánh cầm cây chổi chọc con chó, con chó co cẳng chạy. Cụ Chánh cảnh cáo cu Chành, cu cười, cậu còn cãi chày cãi cối.
    Cũng có chiều cu Chành cần công cán chỗ công cộng. Cậu cũng cột con chó của cậu cạnh cửa chuồng. Cụ Chánh cùng cụ Chẩn chơi cờ. Cụ Chẩn cũng có con chó choai choai, cụ chẳng coi chừng, cụ cột con chó cạnh chỗ con chim của cụ Chánh. Con chó của cụ Chẩn cùng con chó của cu Chành cắc cớ chỉ chờ chực cắn chim của cụ Chánh.
    Cụ Chánh cầm cây cố cản, con chó cứ cào cấu, cứ cằn cằn. Chợt con chó của cu Chành chồm cẳng cao cắn cái chuồng chim của cụ Chánh. Con chim chích choè chạy cuống cuồng cầu cứu cụ Chánh. Con chó của cụ Chẩn cắn cụt cánh, con chó của cu Chành chặn cửa cắn chân, cắn cổ con chim. Chim của cụ Chánh cụt cẳng, cụt cánh, cuối cùng chết cứng, chỉ còn cái chân còn cục cựa.
    Cụ Chánh cay cú cầm cây cối chục cân cất cao choảng con chó. Con chó của cụ Chẩn cà cuống co cẳng chạy. Cái cối cán cẳng con chó của cu Chành cái “cộp” chát chúa, con chó cố chạy, cụ Chánh cầm cây cuốc cuốc cổ con chó. Con chó của cu Chành chùn chân. Cuối cùng cụ Chánh chém con chó chết cứng. Cụ Chánh cùng cụ Chẩn cắt cổ con chó, các cụ cạo, các cụ chất con chó cạo chỗ có củi cháy. Cẳng con chó cong cong, các cụ chờ con chó chín các cụ chặt, các cụ cưa.
    Cụ Chánh cất cho cu Chành cái cẳng, cái cổ. Còn cả con chó các cụ cho chảo các cụ chiên. Con chó chết các cụ có cớ chè chén. Chó chiên, chả chìa, củ chuối. Chốc chốc các cụ cùng chạm cốc, các cụ… cười!

    • “Chim của cụ Chánh cụt cẳng, cụt cánh, cuối cùng chết cứng, chỉ còn cái chân còn cục cựa.” – Huhu, thời oanh liệt còn đâu!
      Quần ba ống Ấn Đại Lợi biết mặc làm sao!

      • Cu Chành (MD) chê cu cụ Chánh cụt cánh cụt cẳng .Cụ Chánh cũng chê cu Chành chán chi các cô cẳng cao kều còn kén cá chọn canh, chưa cáo cùng quê choa cụng cốc cái cạch cấy coi (~_~)

    • Chiện kể về con chó của cu Chành và con chim của Cụ Chánh hay hề…hehehe

  8. Bố nhớ con trai gọi con về nhà chơi.
    20 phút sau bố gọi lại hỏi thằng con: – Con đang làm gì thế đã chuẩn bị về chưa con?
    Thằng con trả lời bố : – Dạ con đang lên xe bố ạ.
    10 phút sau thằng con gọi điên thoại cho bố nó nói: – Bố ơi xe của con bị bắt rồi!
    Bố hỏi thằng con: – Xe nào…!?!?
    Thằng con trả lới: – Xe đỏ của con đấy bố làm thế nào bây giờ hả bố? Lại mất 200.000 VNĐ rồi.
    Bố hỏi thằng con: – Làm sao mà bị bắt?
    Thằng con trả lới: – Con vừa đi sang qua sông đang đứng con ko để ý thế là tự nhiên nó nhảy vào bắt con!
    Bố lai hỏi thằng con: – Thế mày bị bắt ở đoạn nào?
    Thằng con trả lời : – Dạ con đứng ngay chân mã bị nó bắt ạ!
    Bố : hú vía….!

    • Tiếp một đoạn
      Thằng con trả lời : – Dạ con đứng ngay chân mã bị nó bắt ạ!
      Bố: – Thế mà bố cứ tưởng… Con nói nó cho hoãn một nước.
      Con trai: – Con xin bã bọt mép mà nó không cho.
      Bố: – Thế mày chơi với thằng nào mà cú đỉn thế hả?
      Con trai: – Ông nhạc con!
      Bố: – !!!!!

      Kinh vãi!
      (To em xi@: đây là bắt chước mốt thời thượng chớ không phải là “tức hạ phá thượng” đâu em xi nha nha nha…)

  9. Múa rìu qua mắt bác Đoàn Nam Sinh một tí, hehe!

    To Thuận bài, Shivago, ts@

    Con kỳ tôm: Tên khoa học là Physignathus cocineinus, người ta còn gọi là Chinese Water Dragon. Dân ta thường gọi nó là con rồng đất, rồng tạng, tò te ( không rõ là chữ” ngẩn tò te” bắt nguồn từ con vật này hay không?). Đây là loài bò sát thuộc họ thằn lằn, có nhiều ở vùng Nam TQ và Việt Nam. Con trưởng thành khá lớn, dài chừng 80cm, nặng chừng 0,5 kg, chúng sống trong hang hốc, bờ bụi gần nơi có nước chảy. Mỗi quần thể gia đình có 1 con đực và 2-3 con cái. Loại này di chuyển nhanh trên mặt đất, trên cây và cũng giỏi bơi lội. Mùa đông thì trú trong các hốc cây to để tránh rét. Con rồng đất (kỳ tôm) có tên trong Sách đỏ của Việt Nam .
    Nhưng các quán nhậu ở VN thì kỳ tôm là loại hàng đắt giá. Nhất là loại rượu pha huyết , mật kỳ tôm. Người ta cho rằng kỳ tôm có tác dụng tráng dương bổ thận cho đàn ông.
    Hiện nay số lượng rồng đất ( kỳ tôm) trong thiên nhiên ngày càng ít đi.

    To Cú Đỉn@:
    Con Tê tê ( đám mây vảy tê tê…) còn gọi con Trút, con xuyên sơn. Tê Tê thuộc loại động vật có vú, đẻ con nuôi bằng sữa. Bộ vảy bảo vệ thân của nó chính là bộ lông bảo vệ. Nó ăn côn trùng, kiến, mối, ong…khi xông vào tổ ong thì nó gương vảy lên, ong chui vào đốt, tê tê kẹp vảy chặt lại, sau đó nó giũ ra và chén ong. Tê Tê là loài vật có tài đào hang, đào rất nhanh. Nhưng nó có cái dở là khi đi kiếm mồi bị động thì cuộn tròn mình lại như cái bánh xe, như thế dễ bị người bắt mang về.
    Còn các họ thằn lằn đã kể thì thuộc loài bò sát, đẻ trứng…
    Giữa chúng không có họ hàng gì với nhau.

    • Danchoa Trút vỏ Tắc kè
      Kỳ tôm cong vút Tò te Thằn lằn
      Rồng đất ôm vú cằn nhằn
      Rồng tạng mãn nguyện bảo rằng “Tê Tê”

      Hê hê hê.

      • Hay! chỉ mấy vần thơ mà KK đã tổng kết hết cả họ nhà Chôông mất rồi.
        Cảm ơn KK.

    • Mỗi quần thể gia đình có 1 con đực và 2-3 con cái….. Người ta cho rằng kỳ tôm có tác dụng tráng dương bổ thận cho đàn ông.
      ======

      cám ơn bác dân choa. giá như con người cũng sống 1 chồng và 2-3 vợ như kỳ tôm.

      thảo nào hôm ăn kỳ tôm xong cháu thấy người nó khác khác, râm ran mãi bác ạ

      • He He!
        Zhi muốn hạ hỏa sau khi ăn kỳ tôm thì phải theo Thuận Bài đi ăn tiếp món chồn…
        Nhưng cẩn thận vì nhiều quán bán chồn lừa đảo đó, chồn thật hiếm lắm. TB có nói ngon nhất là chồn lùi rơm, thơm phải biết, hihi!

    • Bác danchoa nói đúng .
      Ở Sàigòn con kỳ tôm mắc tiền hơn con dong .Nghe nhà hàng bảo là nguồn cung cấp từ Phan Rang.

      Kỳ tôm hay rồng đất khoảng nửa ký , nghe nói bổ lắm nhưng chưa thấy hiệu nghiệm , hay là tại uống rượu nhiều quá xỉn mẹ nó rồi .
      Thường hay ăn kỳ tôm hoặc là con dông nướng ,chưa được ăn móm lẩu như bọ Lập nói .

      Thịt kỳ tôm và dong đều rất ngon , ngon hơn thịt gà nướng.
      Rất mong dịp nào nhậu với bác một bửa .

      Ở đâu được bác danchoa hỉ? ok

      • Bác KIM muốn hẹn gặp được Dan Choa phải nhắn tin qua Kim De Ung sẽ gặp được. Giống như đi đường tắt nó nhanh hơn bác ạ

      • nếu ăn kỳ tôm mà không thấy hiệu nghiệm thì chỉ còn cách uống….. Viagra thôi KIM ơi (nhờ bác cải mua hộ)

  10. “Hoảng quá cụ lại kéo Bugi lên, thì pháo lại vươn nòng, tụt xuống, thì lại tiu nghỉu. Cứ thế, tình trạng súng ống cụ Chánh lúc ấy có thể túm lại bằng mấy chữ: Kéo lên-ngỏng, kéo xuống-ngoẻo…”

    Bởi: KênhKịa ngày 15.09.2010
    lúc 5:43 chiều

    Trả lời:

    Hưởng ứng lời kiu gọi của bác Kênh Khịa@, Súng Hỏng tui xin hiến kế:

    Cụ Chánh Hen xin chớ hoảng loạn buồn rầu mà thúi rọt , rồi thúi luôn con cu đáng giá “ba sao ba vạch bao quanh” của mình ! Cụ cũng nỏ cần làm thêm một ống cho “thằng nhỏ” như hiến kế của anh Ba (con Năm) !

    Khi lầm trận với chân dài hay chân ngắn, xin cụ cứ để nguyên quần lụa Ấn Đại Lợi (từ nay xin Cụ đặt tên cái quần tiền triệu đó là “Ấn Đại Lợi”, tức là ấn vô thì rất tiện lợi). Gọi là phương pháp hoàn nguyên để cu vẫn ngỏng mà không nghẻo.
    Phương pháp “hoàn nguyên” với “Ấn Đại Lợi” có mấy cái lợi như ri:

    1) Cu luôn… ngỏng !

    2) Khỏ mặc áo mưa đề phòng nhiễm Si-da, tìm là và HBsAg,…

    3) Tăng kích thước cho thằng nhỏ (giống như đệm… dên vậy)

    4) Hiệu ứng kích thích lan truyền từ Ấn Đại Lợi sang lớp niêm mạc ..ồn của đối tác tác dụng làm họ mau lên đỉnh !

    Túm lại là chỉ còn mỗi điều đáng lo cho Cụ Chánh Hen là…. lên cơn hen khi đạt đỉnh. Điều này dễ làm cho Cụ Chánh đi… Mai Dịch sớm !

    He he…

    • Để tránh điều đáng lo ngại là có thể …. lên cơn hen khi đạt cực đỉnh, các chuyên gia Y học QC có lời khuyên “Khi thử nghiệm Ấn Đại lợi nên lưu ý chọn các đối tác “no hair!”.

    • Mình nhầm to

      Lâu nay cứ tưởng Dr Specialist II SH làm bên Phụ khoa. Nay mới biết Dr. SH làm bên Ku khoa, hahaha!

      • Biển gắn cửa Phòng làm việc Bs SH

        “Dr.Specialist II SAO HỒNG
        Chủ nhiệm Bộ môn Q-Khoa”

      • Một bà ở dưới quê lên bệnh viện Bạch Mai khám bệnh. Đến trước cổng viện, bà hỏi nhân viên bảo vệ.
        – Anh cho hỏi, khám L. ở chỗ nào hử?
        Anh bảo vệ lừ mắt nhìn người đàn bà thôn quê.
        - Bà này nói năng ninh tinh, ra đây bà phải nói năng cho nịch sự nghe chưa. Phải nói là khám Phụ khoa. Không được nói là khám L. bà hiểu chưa.
        Bà này nhanh nhảu.
        - Vâng ạ em nhớ rồi. Phụ khoa, phụ khoa em nhớ rồi.
        Khám bệnh xong, đi ra cửa viện. Nhìn thấy bà đó đi ra, mấy anh bảo vệ chỉ chỏ nhắc lại chuyên cũ rồi cười sung sướng.
        Biết là mấy người đó cười chế giễu mình, bà ta quay lại quát mấy anh bảo vệ.
        - Cười… cời cươi.. cười cái phụ khoa bà đây này.

      • Bác Dân Choa ơi, “Cu Khoa” nghe nó dân dã quá ! Nam Khoa (Nam học) hay Phụ Khoa (…ồn học) chớ !
        he he..

    • Thầy lang SH mà gọi là Súng Hỏng thì hơi oan. Từ nay xin gọi tên chàng là Súng Ngỏng.

      • hehehe… Súng của Thầy lang SH chỉ hỏng mỗi ở nhà thôi (để khỏi bị nghi ngờ…). Chứ ra khỏi ngõ là hết hỏng ngay mà.

  11. NỖI KHỔ TÂM CỦA CỤ CHÁNH HEN
    (Hay Còm Sĩ Quê Choa Chí Dị)

    Kính tặng bác Mèo Hen với lòng kính trọng.
    ***********************************
    Bà con chiếu rượu Quê choa ai mà chả biết đến một bậc trưởng thượng của chiếu có nick Mèo Hen, bác í như gần như là linh hồn không thể thiếu được của CRQC. Đằng sau những cái còm rất trách nhiệm kí tên Mèo Hen là thấp thoáng một quý ông quắc thước, nghiêm khắc nhưng cũng không kém phần hài hước, bao dung. Vào CRQC mà thấy cái nick Mèo hen là tự nhiên thấy yên tâm hẳn, chả thế mà bà con CR phong cho bác í cái chức rất đỗi trìu mến và kính trọng : Cụ Chánh, tục gọi là Chánh Hen.

    Thế mà nay Cụ Chánh Hen đáng kính của chúng ta lại đang gặp phải một vấn đề khó khăn nan giải, nan giải vô cùng.

    Thì cụ ấy bị hen chứ gì? Nhất định không phải! Hen thì đâu đã sao nào? Từ điển tiếng…vịt trang 3065 định nghĩa: “Hen là một kiểu thở hơi to tiếng, nhưng rất có nhạc điệu, còn hay hơn là…ho”. Xem thế thì hen chả có gì là khổ cả, lại còn vui cửa vui nhà nữa. Các cụ xưa còn trào lộng với hen nữa kia: “Chồng hen mà vợ cũng hen/Đêm nằm cò cử như kèn thổi đôi”.

    Thế thì cụ ấy bị làm sao? Vâng! Cứ thong thả, em trình bày ngay đây.
    Chắc bà con còn nhớ cụ Chánh nguyên là Thượng Tướng có tài, nắm trong tay thiên binh vạn mã? cụ ấy từng hét ra lửa, dưới tạy cụ quân lính cứ răm rắp, đánh đâu thắng đó, uy danh lẫy lừng. Nay tuy đã hiu, nhưng ảnh hưởng của cụ Chánh trong quân đội vẫn còn lớn lắm. Tuy có điều này có lẽ bà con chưa biết, cụ í còn là một đại gia ăn chơi khét tiếng đất Hà thành, tiêu tiền như rác. Thúc Sinh của cụ Tiên Điền có sống lại cũng phải gọi Mèo Hen là ông ngoại. Quanh cụ Chánh luôn có sẵn một đám các em chân dài luôn sẵn sàng đấm bóp hầu hạ cụ từ A đến Z.

    Thói đời vẫn thế, khi sẵn tiền sẵn quyền thì các đấng mày râu chỉ muốn thể hiện bản lĩnh đàn ông của mình. Mà mảnh đất phì nhiêu để cái bản lĩnh trời ơi đất hỡi kia cày xới chính là…đàn bà. Cụ Chánh của chúng ta cũng thế thôi, mặc dù “Răng rụng mất một chiếc/Tóc bạc thêm mấy phần” nhưng cụ vẫn muốn chứng tỏ với những ả chân dài miên man kia hiểu thế nào là cụ Chánh của CRQC .

    Thế nhưng, ở đời không phải cứ muốn là được. Cụ Chánh quả đã từng hô phong hoán vũ, điều binh khiển tướng như thần, tiền đông như quân Nguyên, muốn có bao nhiêu em út đệ tử cũng được. Thế mà oái oăm thay, cụ không tài nào điều khiển được cái thằng…”cu tí” của mình, thế mới đau! Cụ đã tìm đủ mọi cách, hỏi đủ thứ thầy, uống đủ thứ thuốc từ Đông sang Tây nhưng cũng chả ăn thua. Hàng ngày nhìn đám yêu nhền nhện chân dài lượn lờ tạo dáng mà không mần ăn chi được cụ căm lắm, chỉ đành “Ngồi buồn nhìn lại con chim/ Ngày xưa hùng dũng giờ im thế này/ Lắc qua lắc lại mỏi tay/ Nó vẫn ủ rủ ngây ngây khờ khờ”.

    À, thì ra vấn đề của cụ Chánh Hen là thế, không nói quách cho xong, sốt cả ruột! Dạ thưa! Cũng chưa chính xác. Vì nếu chỉ thế thôi thì đó đâu phải là nổi khổ của riêng cụ Hen. Toàn thể đờn ông trên thế giới này (trừ những đấng quái kiệt như cụ Phạm Duy chín mươi xuân vẫn chạy tốt) đều chung số phận như thế cả dù muốn hay không. Khi cái thằng nhỏ kia cứng đầu cứ mêm oặt ra đấy thì nó trở thành vật nặng nhất thế giới, không cần cẩu nào có thể cẩu cho nó ngóc đầu lên được. Mà cũng chả riêng gì cánh đàn ông, đàn bà cũng thế thôi, nhu cầu tình dục của nhân loại “không hẹn mà đến không chờ mà đi”, nó lặng lẽ xuất hiện rồi cũng lặng lẽ khăn gói ra đi không phụ thuộc ý chí con người.

    Các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng, nói chung một đứa trẻ mươi mười hai tuổi bắt đầu cảm thấy thinh thích khi táy máy bộ phận sinh dục của mình. Đến mười bốn tuổi thì bộ phận sinh dục bắt đầu hoàn chỉnh và tình dục mạnh mẽ cao trào nhất ở tuổi mười tám đôi mươi. Khi đến độ tuổi khoảng chừng bốn mươi hai thì nó bắt đầu rời bỏ thân xác con người tự nhiên như khi đến. Chả thế mà các thiền sư thường khuyên người ta bắt đầu tập thiền định ở độ tuổi bốn hai, khi niềm đam mê qua đi thì từ bi mới xuất hiện. Tính ra thì khoảng thời gian con người tận hưởng cái niềm cảm khoái vô biên (chữ bọ Lập) khỏang ba mươi năm, đúng như tay chơi có hạng Nguyễn Công Trứ từng khẳng định: “Mười lăm tuổi hãy còn con nít/Đến năm mươi cút kít đã về già/Thế nên vòng thưởng nguyệt chơi hoa/Ngồi ngẫm lại ba mươi năm đã kiệt…”. Biết thế để mà bình an mà chấp nhận thương đau khi tình dục, cũng như nhiều thứ khác trong đời lần lượt đội nón ra đi dọn đường cho cái thứ phù du sau cùng – chính thân xác ta, “nằm xuống với đất muôn đời”.

    Ấy chết! Em lại phạm cái tội lan man mất rồi. Xin các bác đừng nóng! Em tập trung vào chiện chiên môn ngay đây. Vâng, vậy thì Cụ Chánh Hen đáng kính của chúng ta đang gặp phải một vấn đề nan giải, nan giải vô cùng. Việc này em biết được là nhờ một người bạn cùng háng xòm (ôi lộn, í em muốn nói là hàng xóm) rất thân thiết của bác Hen là anh Ba (Con Năm) kể lại. Số là một hôm bác Hen biết được thông tin tận bên xứ Ấn Độ người ta sản xuất được một thứ quần đùi bằng một loại tơ lụa đặc biệt có khả năng giúp cánh mày râu trong chuyện gối chăn rất tuyệt. Khi mặc nó vào, chỉ cần một kích thích nhỏ (hơn con thỏ) thì lập tức cái thằng cu bất trị ngẫng cao đầu như thuở trai tráng ngay, dù trước đó nó có ủ rủ cách mấy.

    Cụ Hen hởi lòng hởi dạ lắm. Một mặt cụ muốn lên đường sang Tây trúc thỉnh…quần đùi ngay, nhưng mặt khác cụ lại sợ bà con lối xóm biết thì cười chê mình tuổi đã lục tuần đạo cao đức trọng là thế mà còn động cỡn, cứ suốt ngày lúi húi lo mỗi chuyện con cu thì cũng chướng. May quá, dịp Quốc Khánh vừa rồi lấy cớ về thăm quê, cụ bí mật dong tuốt sang xứ sở cà-ri đến tận nhà máy tậu ngay một chiếc quần đùi hiệu Bugi (tiếng Việt dịch là Hai ống) với cái giá khủng: hai mươi triệu đồng tiền Việt, tính ra mỗi ống quần đùi là mười triệu đồng, thất kinh! Nhưng với đại gia Mèo Hen “Trăm nghìn đổ một trận cười như không” thì đó chỉ là chuyện vặt, y như ta ra ngõ mua ổ bánh mì là cùng.

    Về đến khách sạn là cụ tròng Hai ống vào nghiệm thu sản phẩm ngay. Chỉ cần liếc mấy động tác múa bụng của một o thiếu nữ Ấn trên ti vi là thằng nhỏ của cụ lập tức vươn vai phù đổng ngay, khí thế như pháo phòng không của Thủ đô ta thời chống máy bay B52 vậy. Khỏi phải nói, cụ Chánh đang kính của chúng ta mừng rơi nước mắt. Ôi! hạnh phúc là đây cơm áo đây rồi! Chưa có bao giờ đẹp bằng hôm nay, la lá là la. Phen này cái lũ yêu nhền nhện chân dài tới nách kia sẽ biết tay ông nhá! Cứ chờ đấy!

    Cái ngày đẹp giời ấy cuối cùng rồi cũng đến. Trong một phòng xông hơi mát xa sang trọng của một khách sạn thuộc hàng bậc nhất Thủ đô, tiểu đội chân dài phụ trách tẩm quất vô cùng ngạc nhiên xen lẫn thán phục trước một đại gia Mèo Hen khác hẳn, còn nguyên đai nguyên kiện mà đã thấy hừng hực khí thế. Nhưng, quái quỷ thay, khi bác í tuột Hai ống xuống sửa soạn nã đạn vào đồn thù thì “đương sự” lại tiu nghỉu xuống đến thảm thương không thể nào khoét núi ngủ hầm mưa dầm cơm vắt gì được. Hoảng quá cụ lại kéo Bugi lên, thì pháo lại vươn nòng, tụt xuống, thì lại tiu nghỉu. Cứ thế, tình trạng súng ống cụ Chánh lúc ấy có thể túm lại bằng mấy chữ: Kéo lên-ngỏng, kéo xuống-ngoẻo. Cụ Hen đáng kính của chúng ta cứ lên ngỏng xuống ngoẻo như thế một lúc thì mệt quá, cơn hen thừa dịp trỗi dậy mãnh liệt. Nói thật, cái lão soạn từ điển tiếng vịt mà chứng kiến được cảnh này thì hắn ta phải thay cái định nghĩa hen mĩ miều kia ngay lập tức. Nếu so sánh tiếng hen lúc này của cụ Chánh với tiếng kèn thì đó chỉ có thể là kèn…đám ma. Tội nghiệp các em chân dài đã háo hức tạo dáng bày binh bố trận theo kiểu bát quái trận đồ rồi mà trận chiến Xích Bích không thể nào xảy ra được. Chứng kiến người anh hùng Mèo Hen ngỏng ngẻo một hồi các ả chả hiểu được đây là cái chiêu gì bèn lần lượt khăn gói quả…trám chuồn sạch, để lại cái kèn đám ma tựa tường cay đắng cho cái thân phận của mình không thể tấu lên được khúc hoan ca.

    Đấy, giờ thì các bác hiểu được nỗi niềm của Cụ Chánh Hen rồi chứ ạ. Cụ í chả tiếc tiền nhưng cảm thấy sốc vì bản lĩnh đờn ông của mình bị xúc phạm nặng nề quá thể. Cũng không thể chửi cái nhà máy sản xuất quần đùi của xứ sở cà-ri là lừa đảo được, vì họ có bảo đảm vẫn giữ nguyên hiện trường sau khi tuột Hai ống xuống đâu. Anh Ba (Con Năm) bạn hàng xóm thân thiết có khuyên hay là cụ Chánh đặt nhà sản xuất làm riêng cho Cụ một cái quần đùi đặc biệt: có hẳn ba ống, một ống dành cho thằng cu quái quỷ kia. Nhưng cụ thấy cũng không ổn, lỡ khi cụ diện nó đi bát phố mà gặp phải tình huống có vấn đề thì chướng chết, có giống mèo nào (dù là hen) mà đuôi lại mọc ở mặt tiền bao giờ. Mí lại chả lẽ khi lâm trận lại cứ tuồn luôn cả thủ pháo lẫn bao bì vào lổ châu mai à, không lịch sự chút nào, không đáng mặt thượng tướng Mèo Hen tí nào.
    Tóm lại nan giải vẫn hoàn nan giải. Trên CRQC có nhiều người cao kiến, học rộng tài cao rất mong quý vị đóng góp vào một tay đặng giúp Cụ Chánh Hen qua cơn bĩ cực này. Có thế mới mong cụ có mặt dài dài với bà con trên CRQC thân ái này được chứ.

    • Thảo nào mà gần đây mình thấy Cụ Chánh cứ…..vãi liên tục , à ra thế !

      • Dạo này MèoHen cứ luôn mồm “đmẹ”, thì ra cụ bí hạ phá thượng.
        Quả phát kiến quần xà lỏn 3 ống đúng là độc chiêu. KKia (hay anh Ba con 5?) cần đi đăng kí bản quyền gấp kẻo rò rỉ thông tin lại bị đạo mất cái quần đùi.
        Cụ Mèo chưa chịu mặc quần 3 ống chẳng qua vì ngại 1 mình chơi trội. Hay ta cứ tung cái mode đó ra, thiết kế hàng loạt cho các bọ quê choa và qui định thành đồng phục chiếu riệu, ai quên mặc quần đùi 3 lỗ không được vào chiếu. Đảm bảo mọi người được diện đồ độc càng thêm chăm chỉ vào quê choa. Các bọ vừa sướng củ tỉ vừa được tiếng cứu Mèo.
        Vậy đi nhá!
        Loa loa loa, các anh giai còm sĩ già trẻ, cao thấp, ngắn dài, mập ốm, nặng nhẹ… mau mau tập trung đến văn phòng quê choa gặp chị Bạch Cốt Tinh, à lộn, Bạch-Cu-Tê lấy số đo may quần đùi 3 ống, loa loa…

    • Vừa đặt bao tải rể cau cá ngựa tắc kè nhông xuống mép chiếu, thoáng thấy bóng gã Kênh Kịa chuồn theo lối cửa sau, mà gã để lại mồi nhậu gì thế này. Dạo này mắt mũi bác Mèo cũng đâm kèm nhèm, nhìn sồn sồn lại ra nhền nhện, phải nhờ thằng Mục mới được.

      Mục Đồng chạy ra, ngắm nghía một hồi, phán “Dạ, trên mâm bày hẳn một một quả Mèo Hen”. Cụ Chánh cáu “Cái gì? Nó bày cả ông ra làm mồi nhậu hả?”. MĐ nhìn lại một lượt: “Dạ không, iem nhầm. Trên mâm chỉ là…cậu nhỏ của bác thôi ạ!”. Cụ Chánh Hen nghe không rõ: “Nhỏ nhỏ cái gì, nói rõ hơn coi!”.

      Mục Đồng ấp úng một lúc rồi rành rọt từng tiếng bằng giọng chuẩn quê choa: “Dạ, Kênh Kịa bày lên mâm cái con kẹc ạ!”.

      Tiếng khè khè ngày một to dần…

      • Bác Mèo hen lạm dụng Tắc kè cá ngựa hơi bị nhiều. Bác chịu khó bảo thằng Nhỏ chịu khó tập thể dục. Sức khỏe bởi do rèn luyện mà có. Mỗi ngày bác bảo nó nâng vài trăm lần tạ, em đảm bảo cái Lão Đo CHung Kwan 9 cân ở Sẻ gỏong cũng phải thua.

      • Bật Mã Ôn KK kính trọng bác MH như thế này thì kinh quá.
        Quần dài, quần ngắn lột hết…

        MH phải chú ý đề phòng tên giám mã này, nó loanh quanh một hồi dài mà MH trên thì chỉ còn răng dưới chơ chỏng mỗi cái ca tút xịt, gay hung.

        Kha Kha!

    • Bác Kênh Kịa có cái còm vừa dài vừa hơi bị…. hay , Cải mải theo dòng suy ngĩ về…. mồi mới mà quên chưa cảm ơn TG . Cảm ơn Kênh Kịa nha !

      • Chị cải cứ nhậu vô tư đi. Thời buổi èn khan còm thiếu em đóng góp tí mồi nhỏ như con…cu cụ Chánh thui mừ.

        Định viết đôi điều gì đó về cụ Chánh Hen, cuối cùng lại tòi ra cái Bugi này. Tuy có hơi…khệnh khạng (chắc cụ Chánh không để bụng, he he) nhưng với lòng kính trọng là hoàn toàn thật đấy.

      • He he, buồn cười quá, em đọc mà cười khùng khục. Bác Kênh Kịa là dân võ mà nhát thế! Đã có gan mang … cụ Chánh ra bày trên chiếu nhậu, thế mà bị cụ Chánh dương súng bắn “đoàng” một phát, vội nhũn nhặn ” Hi hi, Cụ Mèo duyên tệ” :-) :-)

    • Thế này ạ: Bảo bác mình cứ để nguyên bao bì, rồi cho cái thằng xuống ngoẻo ấy vào cùng một ống mười triệu đồng ấy, bảo nó chịu khó hì hục cùng cái bao bì, biết đâu các cô em chân dài lại còn khen bác mình sáng tạo ấy chứ lỵ. (Lần đầu tiên tham gia vào việc góp ý chuyện này, tớ xấu hổ chết đi được)

      • “Cứu một người phúc đẳng hà sa”, mắc gì mà xí hổ cô giáo ui.

    • Chít cười với anh chàng Kênh Kịa. Đọc truyện của KK thì mới biết tuổi thật. Hóa ra, KK 42, còn Cụ Chánh 92.

      Thương Cụ thật. Thảo nào dạo này Cụ Chánh hay cáu

      Sợ vãi!

      • Cụ lại hay lẩm cẩm, lấy của bà nọ lắp nhầm ông kia, khe khe!

        Mếu vãi!

    • Ặc ặc, em đọc mà không thể không cười bác KK ơi… Hóa ra cứ bí mồi thì lại tòi ra nhiều món đặc sản hay…

      À, cái câu đúc kết để đời này có phải bác rút ra từ K/n bản thân ko đấy:” Chả thế mà các thiền sư thường khuyên người ta bắt đầu tập thiền định ở độ tuổi bốn hai, khi niềm đam mê qua đi thì từ bi mới xuất hiện”.

  12. Em bận quá, vừa chui vào chiếu , đảo mắt qua vài vòng thấy mâm trên, mâm dưới chỉ nhậu mãi mỗi món cá gỗ…hehehe

    • Ừa! Thôi thì trong lúc bọ chưa kịp bưng ra mồi mới, các chú xơi tạm cá gỗ cho đỡ trống mồm vậy nha. Ghé vô chiếu rượu thấy bà con nằm, ngồi ngổn ngang giống y chang cửu vạn khan việc đang chòng ghẹo lẫn nhau cho đỡ sốt ruột vậy.

      • Thôi bác flan chịu khó nhắm mon đặc sản của quê choa là món lẩu cá gỗ nhé!

      • Món cá gỗ là nói theo bản quyền của Mèo Hen. Cá gỗ có háng là phát hiện của Cu Hiếu.hihihi… Ôi! Trí tuệ dân gian …

  13. Em nghe đồn sáng nay ở Nghệ An có vụ lộn xộn gần cả ngàn người, bác nào có thông tin cho bà con biết với.

    • Làm gì có lộn xộn nào. Đó là dân nghèo tập dượt cho kỷ niệm Xô Viết Nghệ Tĩnh thôi mà.

  14. Xem ra ông N.Đ.Lộc còn muốn kiếm điểm với
    đảng cho…hậu sự của mình chăng ?
    Có đảng nào coi đất nước như của riêng mình
    như các đảng CS.không ? Cướp quyền xong là
    chia nhau chiến lợi phẩm cho phe đảng mình
    như thế thì Mẹ VN.tiếp tục bị banh da xẻ thịt và
    rồi đến lúc Mẹ…chuyển sang từ trần ! Đồ bất hiếu!

    • Bây giờ Mẹ cũng sáng mắt ra rồi. Mai kia mà có chuyện gì xảy ra thì ai chứ cái thằng nghịch tử này là hết cửa núp sau váy Mẹ để mà ỉ ôi luờng gạt các anh, chị, em trong nhà.

    • Âm thanh nghe rất là .ồn
      Làm cho các cụ bồn chồn dương lên

    • Chết roài, tiết mục này của Em Xinh mà hôm qua cụ Chiếu Tướng nói đấy,bác Vui đùa chẳng bảo vệ bà con QC gì cả, làm hỏng hết bánh kẹo của Em Xinh rồi còn gì ? (~_~)

      • Ai biết kẹo của Em Xinh nói đi! Làm sao mà hỏng hả cogai ?

      • Em nhớ hôm qua có thằng cu Tý sang nhà con Tẹo chơi. Cu Tý póp zú con Tẹo nó kêu đừng. Cu Tý cho tay xuống sờ l.n con Tẹo nó kêu dừng lại. Cu Tý dùng cả 2 tay 2 chỗ đó con Tẹo kêu đừng dừng lại. Cu Tý làm tới ngay.

  15. Hôm nay 15/9/2010, hạn cuối cùng cơ quan điều tra vụ nghĩa trang ở phường Dương Nội phải báo cáo lên ông Chủ tịch NTT, sao không thấy động tĩnh gì, bà con hè? Hay ông còn đang bận nghiên cứu lại quy hoạch thủ đô sao cho đồng thuận với Bộ Xây dựng nên không có thời gian đọc báo cáo, ra chỉ thị xử lý?…

    • Xem ra cái bả “đồng tiền” khó ai vượt được. Nhóm chủ đất ế Ba Vì chắc là hứa cắt cho chủ tịch đôi chục ha đang “ngậm” nên chủ tịch mới OK. Khi thị trường nóng lại, nâng giá lên tí là cả bọn bán ngay cho mấy tay mơ màng. Sau QH bác đi thì bảo ơ đó là quyền QH chứ ai biết.
      Nói chung là phải tỉnh táo.

    • Két cục của 10 đại gian hùng tham nhũng ở Trung Quốc chắc ai cũng biết. Răng ở nước ta có những người làm đến hàng tam công trở lên mà còn tham vô bờ bến. Tiền bạc nó ăn của dân đen 20 đời còn không hết thì tham nữa mần chi hè? Ví dụ có người năm nay 60tuổi,giỏi lắm nó sống được 20năm nữa. Mọi chế độ… nhà nước lo hết thì nó tham để mần chi hè. Tui nghĩ khi chết thì ông ăn mày cũng giống thằng Thủ tướng(à quyên phải nói ngược lại.nhưng lỡ viết rồi phải đính chính đỡ mất công)

      • Tui nghĩ khi chết thì ông ăn mày cũng giống Thủ tướng(à quyên phải nói ngược lại.nhưng lỡ viết rồi phải đính chính đỡ mất công)
        Phải đính chính, chuyện này phải đính chính tránh hiểu lầm, để tui đính chính ngược lại luôn :
        Tui nghĩ khi chết thì Thủ tướng cũng giống ông ăn mày.

    • Theo iem phải đợi nốt đêm nay bác Tiến ợ. Vụ này chắc khó nuốt trôi. Khổ thân ông Thảo, bị giằng xé giữa đám ma Dương Nội và mâm cỗ Ba Vì

      Những hồn ma Dương Nội vật vờ
      Nhắc ông Thảo chớ quên lời đã hứa
      Đất Ba Vì đừng thấy thơm thấy bở
      Nhỡ gặm vào, miệng thế rủa ngàn năm!

      Âm Ngoại

      • “Miệng thế rủa ngàn năm” nhưng miệng thế… cứ măm .
        Đất Ba Vì vẫn thấy thơm thấy bở
        Hứa thì hứa ,nắm quyền, ai chẳng hứa
        Hứa với dân cóc giữ nữa là ma !

    • Chuyện cái “Trục tâm linh” đúng là nhảm nhí thật bác Tiến ạ. Cách đây chưa đầy 3 tuần ông thông đốc Hà lội vừa kịch liệt phản đối, bây chừ lại nhiệt liệt hoan nghênh. Bọn sống ngoài biên ải như chúng em cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn chẳng hiểu mô tê chi cả , chả nhẽ các bố quan to ấy muỗn chứng minh câu tục ngữ VN đúng cho mọi thời đại : Miệng quan trôn trẻ ????

      • @ Cú Đỉn,
        Ông Chủ tịch Hà Nội có bảo là ủng hộ quy hoạch của Bộ XD đâu. Ông chỉ nói, lần trước tôi ký công văn kịch liệt phản đối trục Hồ Tây- Ba Vì, giờ suy nghĩ lại thấy nó cũng rất cần, nhưng phải là trục cong chứ không được thẳng như đã vẽ trong dự thảo lần trước là ok!…

  16. đất nước ta hay thật,góp ý cho đảng. thật mình không bầu,cử ra,không bảo vệ mình.luật pháp thì đặt ngoài vòng khi đảng cần mình thì mồm loa nép giải tổ chức tiên phong ,gương mẫu đi đầu,
    đã rằng vì nước vì dân
    nước dân mà khổ thì thân sướng gì
    bây giờ có chính quyền có quân đội ,công an bày trò góp ý có nghe bao giờ đâu mà góp vã lại sao góp y ông có lợi gì cho tôi mà tôi góp ý cho ông

    • máy tớ không loa, chỉ nhìn hình không nghe tiếng mà nước dãi vãi ướt bàn phím. đúng là chân dài tới bướm, í lộn tới nách. keke

  17. Ông NGUYỄN ĐÌNH LỘC – nguyên bộ trưởng Bộ Tư pháp, người từng tham gia xây dựng hiến pháp 1980, 1992 – trao đổi với Tuổi Trẻ Cuối Tuần.

    * Có ý kiến cho rằng để xây dựng một nhà nước thật sự pháp quyền phải sửa đổi qui định Đảng là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội trong điều 4 của Hiến pháp 1992. Ý kiến của ông về vấn đề này thế nào?
    - Không phải VN là quốc gia đầu tiên nói đến Đảng trong hiến pháp. Điều 6 hiến pháp năm 1977 của Liên Xô đã nói đến vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Liên Xô. Khi chúng ta làm Hiến pháp 1980 cũng tham khảo qui định của Liên Xô và vận dụng vào hiến pháp của mình. Nói đến điều 4 Hiến pháp 1992 chúng ta phải thấy có hai vế: Đảng lãnh đạo nhưng Đảng hoạt động trong khuôn khổ của hiến pháp và pháp luật.

    Nếu Hiến pháp 1980 qui định “các tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ hiến pháp” thì Hiến pháp 1992 sửa đổi rất quan trọng khi qui định “mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ hiến pháp và pháp luật”. Qui định như vậy có nghĩa rằng mọi chủ thể của Đảng đều phải tuân theo hiến pháp và pháp luật. Vì vậy, theo tôi, không phải bỏ điều 4 như có ý kiến đang đề nghị.

    Trong một nhà nước pháp quyền, nếu tư cách cầm quyền của Đảng không được thể chế hóa về mặt pháp luật, bằng hiến pháp, vô hình trung chúng ta muốn đưa vị trí lãnh đạo, cầm quyền đó đứng ngoài pháp luật?!

    Vì là Đảng cầm quyền, phương thức lãnh đạo của Đảng trực tiếp quan hệ đến mọi mặt đời sống của xã hội, đến bản chất dân chủ của chế độ, của Nhà nước ta. Trong một đề tài quốc gia của Học viện Hồ Chí Minh, có ý kiến đề nghị sự lãnh đạo của Đảng không nên dừng lại ở điều 4 Hiến pháp 1992 mà đề nghị Quốc hội xây dựng một dự án luật về sự lãnh đạo, cầm quyền của Đảng, cụ thể hóa cách thức Đảng lãnh đạo Nhà nước, xã hội.

    * Ông đánh giá thế nào về việc tuân thủ hiến pháp trong thời gian qua?

    - …
    Hiến pháp phải trở thành rường cột của Nhà nước. Những qui định trong hiến pháp phải chắc chắn. Tiếp đó, phải làm sao tạo được tâm lý thật sự tôn trọng hiến pháp, xem hiến pháp là thiêng liêng. Hiến pháp đã qui định thì phải làm cho đúng.

    Chúng ta phát triển qua nhiều giai đoạn, mỗi giai đoạn có tính chất khác nhau nhưng hiến pháp thường bị “quên”. Khi thông qua luật không đúng với tinh thần hiến pháp thì không ai “nhớ” đến hiến pháp. Như thế mới thấy tinh thần bảo hiến, tôn trọng hiến pháp của VN chưa có truyền thống

    (nguồn TT Online, Thứ Hai, 08/10/2007)

    Vậy, việc ông Nguyễn Quang A khiếu nại TT ký quyết định 97 vi hiến sao ông BT Tư pháp không trả lời cho ông A?

    Rất nghiêm túc, đoạn sau đây tôi không hiểu, nhờ bà con giải thích ý của ông Lộc:
    Trong một nhà nước pháp quyền, nếu tư cách cầm quyền của Đảng không được thể chế hóa về mặt pháp luật, bằng hiến pháp, vô hình trung chúng ta muốn đưa vị trí lãnh đạo, cầm quyền đó đứng ngoài pháp luật?!

    • Ông bí thư đừng có giả vờ.
      Trong chế độ của chúng ta đã và đang sống, mọi thứ nhứ hiến pháp, pháp luật… chỉ làm vì. Tất nhiên, các vị lãnh đạo của Đảng đều có ăn, có học nên cũng thừa biết phải dùng pháp luật để ngụy trang sự chuyên quyền của mình. Lớp trước công nhận là có học vấn cao. Lớp sau này, chán một cái là tri thức kém quá, nhiều bè mối quá, chán một cái nữa là cái mặt lưu manh quá nên càng lộ mặt đứng ngoài pháp luật. Thế nên mới có những vụ như PMU18, đại lộ Đông Tây, ….. điển hình gần nhất là cái quả trục Thăng long – Ba vì: Công bố, rồi phản đối chán, rồi bụp một cái, quay ngoắt 180 độ. Chẳng biết liêm sỉ chúng nó để đâu!!!

      • Xin lỗi mình hỏi hơi thừa.
        làm đéo gì có liêm sỉ mà để đâu, để đó…!!!

    • Chắc ông ấy muốn nói điều 4 của hiến pháp là chưa đủ nên phải thêm vài điều nữa để bảo vệ sự lãnh đạo của đảng chứ như hiện nay muốn tống đạt qđ bắt giam một cán bộ UVTU VKS phải chờ khai trừ đảng? Sau này co thể họ ban hành thêm một diều của HP là UVTU được quyền miễn tố. Nếu không sẽ lấy ai làm việc phải không các bác?

    • Cám ơn đc Hồng Chương đã đưa bài ni lên queechoa .CD có ý kiến như ri, Thời gian gần đây do các phương tiện thông tin ngày càng đa dang, phong phú nên cái “sự cấm kị” đối với các vấn đề mà báo chí thường hay dùng từ “nhạy cảm” để diễn tả cũng đỡ hơn ngày xưa. Một số vị lãnh đạo cao cấp của Đ sau khi hồi hưu cũng “phát ngôn” trên báo chí thông qua mấy cái gọi là trao đổi, hội thảo, hay..trực tuyến chi chi đó, thí dụ cụ Nguyễn Văn An, nguyên chủ tịch quốc hội, cụ Vuy Khoan , nguyên phó thủ tướng..một vài cụ nữa “kém vế” hơn như cụ Tuyển, cụ Lộc, cụ Đặng H Võ.. nhà báo Hữ Thọ….và đặc biệt nhất là cụ Võ Văn Kiệt nguyên phó thủ tướng. Các cụ ấy nói nhiều về sự liên quan “mật thiết” giữa sự lãnh đạo của Đ , sự quản lí của nhà nước, và sự làm chủ của nhân dân .Dưng mà theo iem thì nó cứ loanh quanh..loanh quanh huỵch, cứ lòng vòng, cứ mon men, cứ ỡm ờ , cứ chập chờn, cứ chấp chới khi tiếp cận với sự thực và kết quả là các vị ấy đã tự dưng “rắc rối hóa” mối quan hệ móc xích có tính chất sống còn của Đảng ta là…phải nắm lấy sự độc quyền lãnh đạo dẫn dân tộc Vn trong mọi tình thế, mọi thời kì, bất chấp sự biến chuyển mạnh mẽ về chính trị, kinh tế , xã hội bên ngoài tác động đến tình hình Vn, họ vẫn coi nhân dân như 1 bầy Cừu, cần có 1 sự “dẫn dắt”, chăm bẵm của Đ mới đi đúng lề của cái gọi là văn minh, phát triển, ổn đĩnh xã hội.Hoặc giả các vị ấy cũng phát biểu cầm chừng, hoặc báo chí đã “lọc” bớt các ý kiến, các…hạt sạn, các gai góc trong ngôn ngữ phản biện, để ý kiến của các vị ấy đến được với nhân dân VN, với cả thế giới bên ngoài…??Chưa có 1 vị nào, chưa có 1 bài báo của bất kì phóng viên nào của hơn 700 tờ báo và tạp chí ở ta, dẫn giải, cụ thể hóa 1 cách rành mạch về mối quan hệ máu thịt, qua lại, giữa vai trò là người cầm cân nảy mực của Đảng đối với nhà nước, với nhân dân. Chưa có văn bản công khai nào làm rõ nhiệm vụ chức năng của bí thư Đảng, của chủ tịch tỉnh ra sao để toàn dân biết mà..vâng lời cho khỏi chồng chéo.Có lẽ thế giới ngày nay chỉ duy nhất Vn là có song hành 2 vị”Đồng lãnh đạo” đất nước là TBT và chủ tịch nước.Thật khó hiểu khi..tổng thống 1 cường quốc như Pháp, Nhật tổ chức quốc lễ để đón đc TBT của VN. Bọn Tư bản chúng “tởm” lắm,kiểu chi chúng cũng chiều, miễn là chúng ngửi thấy cái mùi lợi ích, cho dù cái người đại diện cao nhất cho 1 nước mà chúng đang nhằm đến , không được coi là hợp pháp trong mối bang giao quốc tế . Chuyện thì còn dài, mà chiếu riệu thì không phải là rộng rái thoải mái để có thể giãi bày hết ý kiến nên CD tạm dừng ở đây.

  18. LONG THÀNH CẦM GIẢ CẦY = LONG THÀNH CẦM GIẢ CA
    ………………………………..

    KÍNH GỬI : CÁC NHÀ ĐIỆN ẢNH VIỆT NAM ( trong đó có BỌ LẬP – nhà viết kịch bản phim hàng đầu VIỆT NAM )

    Cốt Thép tôi có đọc cái tựa phim : LONG THÀNH CẦM GIẢ CA, phim Việt Nam dự liên hoan phim quốc tế.

    Cốt Thép tôi ngu dốt không hiểu ý nghĩa của cái tựa trên, bèn hỏi một vị uyên bác. Vị ấy trả lời :
    thực ra đó là LONG THÀNH CẦM GIẢ CẦY, ý nói món GIA CẦM nấu GIẢ CẦY ở LONG THÀNH.
    người TÀU gọi GIẢ CẦY là GIẢ CA. Mấy vị điện ảnh sính chữ TÀU nên gọi phim là LONG THÀNH CẦM GIẢ CA.

    Buồn quá BỌ LẬP hỷ. CỐT THÉP tôi xin tặng mấy vị ĐỆN ẢNH sính chữ TÀU mấy câu vè sau :

    tiếng TA còn, nước ta còn
    tiếng TA mất, nước ta còn được chăng

    Tiên sư cha mấy anh sính chữ TÀU
    GIẢ CẦY thì gọi GIẢ CẦY
    GIẢ CẦY sao gọi nó là GIẢ CA.

    Hoan hô anh cả NGUYỄN QUANG
    Lập ra chiếu rượi QUÊ CHOA tuyệt vời
    Chữ VIỆT anh dùng sáng ngời
    Tiếng ngoại lai chẳng mấy khi anh xài
    Đọc vào nge sướng lỗ tai.

    • Hoan hô anh lập Quê Choa
      Để cho bợm nhậu ba hoa cả ngày
      Mồi thì mồi ảo nhưng hay
      Rượu thì tự rót tối ngày ai can
      Nói thì nửa thực nửa gian
      Cười thì theo kiểu ma làm ngu ngơ
      Làm gì cũng nghĩ vẩn vơ
      Quanh đi quẩn lại tay rờ com măng.

    • Hoan hô Bác Cốt Thép tài
      Khen Bọ như rứa có mà khen cả ngày
      Tiếng Quê Choa đó mê say
      Con Chôông trong hang đá cũng ngẩn te tò mà nghe (~_~)

  19. Thực hiện chỉ thị của Bộ Chính trị về việc Công bố và lấy ý kiến góp ý của các tổ chức, cán bộ, đảng viên, nhân dân vào các dự thảo văn kiện Ban Chấp hành Trung ương (khóa X) trình Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI, hôm nay, 15/9 em xin trân trọng chuyển đến baf con các văn bản:

    - Dự thảo Cương lĩnh Xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH ( Bổ sung phát triển năm 2011)

    - Dự thảo Chiến lược Phát triển Kinh tế- xã hội 2011-2020.

    - Dự thảo Báo cáo chính trị: Tiếp tục nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng, phát huy sức mạnh toàn dân tộc, đẩy mạnh toàn diện công cuộc đổi mới, tạo nền tảng để đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại.

    Việc công bố và lấy ý kiến cán bộ, đảng viên, nhân dân vào các dự thảo văn kiện trình Đại hội XI của Đảng là đợt sinh hoạt chính trị có ý nghĩa quan trọng nhằm phát huy quyền làm chủ của Nhân dân trong việc tham gia quyết định những vấn đề quan trọng của Đất nước, góp phần làm cho các văn kiện trở thành sản phẩm kết tinh trí tuệ, ý chí, nguyện vọng của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta.

    Đây cũng là dịp để giúp các cấp ủy Đảng nắm được tư tưởng, nguyện vọng, ý kiến của cán bộ, đảng viên, nhân dân để bổ sung, phát triển đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, tăng cường hơn nữa mối quan hệ chặt chẽ giưa Đảng và nhân dân , phát huy vai trò của nhân dân tham gia công tác xây dưng Đảng.

    Thông qua nghiên cứu nội dung và góp ý vào văn kiện để tăng cường sự đoàn kết nhất trí trong Đảng, sự đồng thuận trong xã hội, xây dưng quyết tâm cao thực hiện mục tiêu, phương hướng, nhiệm vụ của Cách mạng Việt nam trong giai đoạn tới.

    Em kính mong các bọ trên chiếu, đảng viên cũng như quần chúng, đặc biệt là các bác Mèo, Dong, SH, HC, Cá gỗ, DC, Đòan Nam Sinh, VV, Vui đùa…và cả quần chúng cd, hiếu, anh xã zhi… nhiệt tình đóng góp í kiến cho đảng ta ngày càng vững mạnh

    • Hi hi hi…em xinh bữa nay coi bộ hết việc hay sao mà làm thêm việc “khất ý” cho Đ. dzậy?

    • Sợ góp ý cho Đ chẳng khác gì nói chuyện với đầu gối, cho nên em bỏ qua hai đầu gối, làm việc thẳng với…Đồn ba cạnh, hehe!

      • Nhạc sĩ Zhi quên nhắc trước khi giương cao phải nhớ hát “Hò kéo pháo” và “Ta lại đào công sự” để lấy đà rồi mới đến tiết mục “kìa nòng pháo vẫn vươn lên trời cao”

      • kế đến là tiết mục “Thiên Thai……. chốn đây Hoa Xuân …đã gặp Bướm trần gian… em xin dâng chàng trái đào thơm” phải không em xi?

    • sau đây, em xin giới thiệu bí thơ Hồng Chương với bài phát biểu “vai trò của giai cấp công nhân việt nam trong sự phát triển thế giới thiên niên kỷ mới”. kính mời bí thơ hồng chương………….

      • Zhivagovn@ à!
        Để cho emxinh làm cái bài ” vai trò…thiên niên kỷ…” cũng được.

        Bác HC ngày trước khi còn đương chức thì bác sẵn sàng nhưng bây giờ bác ấy là nguyên bí thơ rồi nên bác ấy ngại ( bác ấy nhắn như thế).

        Bác không còn đi theo đảng nữa ,Zhi để cho bác yên.Thanhks.

      • Em tưởng là Đảng đi theo Bác chứ??? hay bi giờ chia tay rồi???

      • KIM@: ua chầu, mí hôm nọ nghe bác í hô khẩu hiệu khí thế lắm, về hưu cấy là… ngại là răng hè. nghe đâu bác í đang viết hồi ký hay di cảo chi đó, nhưng chôn ở dưới gốc ổi ngoài vườn (bác í được cấp nhà 1000m2) dặn con cháu khi nào bác í chết, bốc mộ rồi mới gửi sang Pháp in

    • Cám ơn @EX nhắc tới mỗ trong danh sách đặc bịt nà… Xin lỗi ngay BT HC và các bác còm sởi. Thấy mấy cái kiện không có văn này mỗ ngán tới báng họng.
      Chữ nghĩa thì toàn vay nước lạ, câu cú thì rặt bị động, ý tứ thì sáo rỗng, xa rời sự thiệt quá chừng.
      Chỉ nghe từ CM VN mà muốn xỉu. Nói mẹ nó là sự nghiệp của bè lũ đặc quyền đặc lợi và kẻ cầm quyền, gắn thêm tên nước chẳng qua chỉ là để tránh nhầm lẫn và làm vấy bẩn vào nước Việt Nam ta.
      Tiến lên CNXH nữa mới là đại bịp. Ai chỉ cho tôi cái mô hình này ở đâu trên trái đất nhỏ bé của chúng ta để tôi tìm hiểu thử, còn bảo tin vào giáo trình CNXH khoa học của mấy anh khựa thì tôi đếch dám. Ba bẩy hăm mốt các anh bán đứt món quốc doanh vào túi của các tập đoàn sân sau thì mất hết nước.
      Tiếp tục nâng… Ai nâng ? Phát huy… Ai phát ? một câu vô chủ mà ngụ ý là Đảng. Đảng nâng Đảng. Đảng phát huy dân tộc. Trong hay trên dân tộc ?
      Xin lưu ý ban văn kiện là chữa ngay cái câu hỗn hào hơn cả “nổ đại bác vào quá khứ” nhé: Dân tộc – suy cho cùng là một tập hợp lớn của những ai tự nhận mình có chung tổ tiên, huyết thống, văn hóa từ thuở xưa đến hiện tồn và cả đến tương lai dài lâu. Đảng ở đâu ra, Đảng chỉ đi ngược lại phần lớn đạo lý và thuần phong mỹ tục thông qua ngọn cờ CM di nhập hổ lốn.
      Tôi không tôn thờ mấy ông râu xồm, râu dê mũi lõ đó. Anh hùng dân tộc tôi không đủ để tôn thờ muôn đời sao ? Họ có gì hay hơn là bắt chước để làm hỏng quá nhiều những di sản vốn hiếm hoi của cả dân tộc.
      Lại bảo đây là dịp phát huy dân chủ. Dân chủ giả hiệu thì cần gì phải đem ra dụ dỗ nhân dân. Có ông ĐV nào thấy mình có quyền dân chủ không ? Lại lôi dân vào đó để lòe bịp à ? Rồi lại đoàn kết, đồng thuận,… Chỉ có mấy ông chóp bu với nhau chứ hàng ngũ TWUV cũng đếch có.
      Phát huy vai trò của nhân dân xây dựng Đảng à ? Lẫn lộn, điên đảo. Ông chủ đi xây dựng cho công bộc ? Mà là “vai trò” nữa. Đúng là làm trò.
      Xin thôi đi nhé, nói cho hay là dẹp các cái trò cái vai khỉ gió gì đó đi dân còn được nhờ.
      Các bác thương tình cho em nghĩ sao nói vậy. Các bác BT, Tuyen văn ráo,… đừng tức…dái nhé.
      Em chả, em chả,…

      • Bác Đoàn sức khỏe tốt nghê
        Bác đọc văn kiện, Bác phê rất dài
        Trên đời dễ có mấy ai
        Đọc hết văn kiện xem dài hay nông

    • Vào cuối những năm 80, gia đình nhà TC các con đi ở riêng cả, ở nhà chỉ còn hai cụ đã về hưu, lại đều là đảng viên, nhà cửa rộng rãi, là so với lúc đó, nên được chi bộ tín nhiệm thường xuyên lấy làm nơi sinh hoạt hội họp.
      Một hôm, các cụ đang họp thì TC có việc về nhà, muốn hỏi mẹ một việc mà thấy các cụ phát biểu sôi nổi quá ko dám ho he gì. Đợi mãi, đợi mãi, đành phải thỏ thẻ gọi mẹ ra. Thế mà cụ cũng đâu có bước ra hẳn, vẫn chân trong chân ngoài hỏi con có việc gì ko, nếu ko để cụ còn quay vào họp. TC mới hỏi các cụ họp gì mà say sưa thế, thì cụ bảo chúng tao còn đang… GÓP Ý CHO ĐẢNG.
      Chuyện thật 100%, bây giờ các cụ đã là người thiên cổ cả rồi, ko hiểu lúc này còn chi bộ nào nhiệt tình với Đảng như chi bộ của bố mẹ TC nữa ko nhỉ???

      • ko hiểu lúc này còn chi bộ nào nhiệt tình với Đảng như chi bộ của bố mẹ TC nữa ko nhỉ???
        ———————————-
        CG vừa chuyển câu hỏi này của themcuoi tới cụ bí thơ ở phuờng nhà. Cụ bảo: Ẻ vô!

      • Đảng có sức sống mạnh mẽ, trường tồn, em giám chắc giờ này, ở bên ấy các cụ vẫn họp và góp ý cho chi bộ địa phương(bên ấy)

      • Thèm Cười (hay thèm Cưới hè ?) ơi !
        Chi bộ hưu trí thời nào cũng sối nổi háo hức góp ý cho Đ cả ! Không góp ý thì không phải hưu trí !
        He he…

      • “tôi góp ý cho Đảng là các hộ gia đình không nên mang rác sớm ra đường, chó tha lung tung rất mất vệ sinh”

        các cụ bây giờ vẫn nhiệt tình lắm TC à.

      • Công nhận tồng chí Bí thở QC đang còn sung sức lắm, chiến này bầu bán, phiếu kín phiếu hở gì em tin tồng chí Bí thở HC vẫn mãi được bà con QC tin yêu hết mình, thật đấy, nhở (~_~)

    • Hic ! Em Xinh đi vác tù và hàng tổng và cầmđèn chạy trước ô tô rứa hè !
      Hãy lo chuyện nhơn sự cho đại hội chi bộ Quê Choa trước đi đã ! Sau đó mới lo chuyện đại hội của các bác côi TW.
      Đã có “đề cương”, “Văn bản định hướng” chi cho Quê Choa chưa ?
      He he…

    • Sáng nay ngồi chờ xi măng, vêu vao quán cafe vỉa hè, ông kia ngồi cạnh mua tờ báo X. Giở ra thì văng tục : Mẹ, báo gì mà toàn văn kiện thế này ? Hết mẹ nó mấy trang của ông.
      Mình chêm vào : Thì người ta đang lên cho bàn dân góp ý, thế là tốt chứ sao.
      Ông kia đang nóng thì “xả” cho mình một băng liên thanh :
      ” Góp ý ?
      Góp tập thể không đọc, góp từng cá nhân thì đảng đọc 10 năm chưa hết góp.
      Mà ai đọc ? Nói rõ nghe coi, chứ đưa cho mấy tên mù dở (đụng chạm mình quá!) đọc thì phí công góp.
      Đọc rồi có tác động gì không ? Chắc là không. (vì nếu nghe theo đa số các “góp” ấy thì giải tán, tự sát à?) Thế thì góp chi cho tốn giấy.
      Tóm lại : Chuyện của đảng thì đảng tự lo. Đảng của một nhóm người chứ có phải đảng là Tổ quốc, Dân tộc gì đâu mà dân đen “liên lụy”. Nào là phải “thi đua lập thành tích chào mừng” ư, nào là phải “góp phần vào thành công” ư, giờ thì “góp ý”… Có khác gì mình quét vôi nhà mình mừng đám giỗ nhà thằng…hàng xóm.
      Tóm lại : Thằng đéo nào góp thì góp, tớ dân đen, đéo góp ”

      Mình nghe xong thì ù tai, khiếp thật, mấy ông bắc kỳ.
      Bây giờ ngứa miệng cũng định “góp” vài câu để mong kéo dài cái sự thoi thóp…, nhưng nghĩ lại, mình cũng chả phải “thằng đéo nào” nên thôi.

      • Tóm lại : Thằng đéo nào góp thì góp, tớ dân đen, đéo góp ”

        Đ. ơi, có chuyện chi rứa
        Còn nhớ tối CM ngày ấy, ngủ nhờ nhà dân hai đứa ôm nhau cho đỡ lạnh, Đ. tâm sự với mình:
        đời em sáng ngời hai chữ đê vê (đ.v.)
        mình hỏi “Vê là O mô?”
        Đ. nói không phải o mô mà là con đường của đời em đội viên – đoàn viên – đảng viên anh à. Thơ TH đó anh. Mình đã ôm riết lấy Đ. với một niềm phấn khích vô bờ bến rồi hai đứa cùng nhau đọc vang bài Từ ấy cho đến sáng (mặc cho dân tưởng hai thằng phát rồ).

      • nghĩ lại, mình cũng chả phải “thằng đéo nào” nên thôi.

        —–
        @ Dong,
        Nếu… mình… phải… đéo con nào… tới luôn!!!

      • Chán chuyện nhà các anh! Nguời ta làm trò lấy lòng anh, tỏ ra tôn trọng anh, sẵn sàng nghe anh…nên mới bày ra chuyện “mời rơi mời rụng” anh góp ý chứ có mời thật đéo đâu mà các anh đã rộn chuyện bàn tán góp mí chả không góp! Chả trách cả đời cứ ấm ức, hậm hực kêu sao khổ. Ngu một cách hồn nhiên thế thì còn khổ nữa nhá.
        he he he……………….

      • Rồi hai đứa ôm nhau hai thằng phởn chí
        Thắng thầu rồi, giờ chỉ thiếu xi-măng

        Xe xi đến rồi Dong ơi ời ời…

      • Ngày kia phải đổ 50m3 be ton đó bác Mèo. Xi măng thì 67 000/bao rồi, lõm !

      • Dong@ khéo dọn món ăn lại thêm bác bí thơ hùa vào nữa…Hay vãi.hihihi

  20. Ra chuyện năm xưa cũng thế a
    Cứu sếp tốt đen thí mạng à
    Như là cu Sĩ hay cu Tiến
    Mới rồi ngỏm tỏi bởi cháy nhà

  21. Nhắn hỏi KD,
    Mình vừa đọc chùm thơ của KD trên vanchuongviet.org khá hay và cũng rất tâm trạng. Có phải KD trên QC không hè? Nếu đúng thì cũng hơi bị nể đấy!…

    • Dạ, thưa bác VNT, ko phải KD đâu ạ. KD ko biết làm thơ. Trong làng văn chương, có một bạn là Trương Thị Kim Dung, hay viết thơ. Có thể là bạn đó chăng, bác ạ.

      • xin tặng nữ sĩ KIM DUNG mấy vần thơ vui ( không vui được thì cũng đừng buồn nha )

        Hoan hô nữ sĩ rất KỲ
        DUYÊN thầm một cục đó là chị KIM
        DUNG nhan cốt cách sáng ngời
        KIM, KỲ là một, mười phân vẹn mười.

      • To Cốt Thép: Vui quá chứ sao lại buồn được nhể

        Cảm ơn Cốt Thép bọc Bút Tre
        Thơ thật là tình kêu te te
        Kim- Kỳ một cục, kim kỳ cả
        Bút Tre tái thế cười he…he…

    • Không biết từ đời thuở nào đến giờ, cái tên Kim Dung đã trở thành thuơng hiệu hot trong thiên hạ. Vì thế, những người dồi dào năng lực, làm được nhiều điều mà người thừong không ai làm đuợc…thì đều lấy tên là Kim Dung cả.
      ….Tối hôm qua, nhà hàng xóm có vụ đánh nhau. Cô vợ đá ông chồng một phát văng vào bệnh viện. Sáng nay thấy nhà bên ấy dựng rạp, thuê bàn ghế, mua vải xô…cập rập. Công an đến hỏi cô vợ “tên gì”, cô kia bảo “Kim Dung”.

      • Hi…hi..Cá Gỗ cẩn thận đó, ko Kim Dung cho một “Kim Dung” giờ!

  22. Thu Lê là mệ Sao Hồng
    Sao Hồng là ông Thằng Mõ
    Thằng Mõ là bọ Tata
    Tata là cha Mục Đồng
    Mục Đồng là chồng Hằng Nga
    Hằng Nga là bà Thị Nở
    Thị Nở là vợ Cu Chí
    Cu Chí là kị Cyclo
    Cyclo là bồ Xôi Lạc
    Xôi Lạc là bác Thu Thanh
    Thu Thanh là anh Cá Gỗ
    Cá Gỗ là bố Tường Vy
    Tường Vy là dì Tiến Sĩ
    Tiến Sĩ là chị Kích Bu
    Kích Bu là cụ…

    Ối mỏi mồm quá! Nhờ nàng “Apsara là má ai đó” gõ tiếp nha.
    Nếu trong bài vè nhái “Kì nhông là ông kì đà” có cu nào bị đổi giới tính xin đừng kiện cáo ầm ĩ, vì trên chiếu rượu ảo mọi người đều được coi là không tuổi không giới tính mừ

    • Tiến Sĩ là chị Kích Bu
      Kích Bu là… Cu Bạch Dương
      Bạch Dương là nường biên cương
      biên cương là cô gái chuyên Áp-xì-la làng
      ….
      He he..

      • Tiến Sĩ là chị Kích Bu
        ———–
        Kích Bu là cụ Em xi
        Em xi là dì Cú đỉn
        Cú Đỉn là chít Mèo Hen
        Mèo Hen là em Cốt Thép
        Cốt Thép là cậu Em Xinh
        Em Xinh , người tình Cu Hiếu
        Cu Hiếu …điếu có bà con
        he he…

      • HỒ THƠM@:
        Em Xinh , người tình Cu Hiếu
        Cu Hiếu …điếu có bà con
        —-
        he he cùn điếu chịu được, cười đã

        Chuồn chuồn
        bay thấp thì cao
        bay cao thì thấp
        bay vừa thì… thôi

      • hic! Bác Hồ Khóm ni…!
        ——-
        Em Xinh, người tình Cu Hiếu
        Cu Hiếu đang “chiếu” ác Mèo
        Ác Mèo lại đeo Kim Dung
        Kim Dung thích …hung Dân Choa
        Dan Choa mún…xoa Cô Gái
        Cô Gái mong …lái Hồ Khóm
        Hồ Khóm định…tóm Bạch Dương
        Bạch Dương thầm thương Bí Thơ
        Bí Thơ đang mơ Em Xinh
        Em Xinh….

      • Lỡ rồi, nói luôn:

        Em Xinh… linh tinh tình phộc… tê ét (ts)!
        Ts phải hét…vơ ..ơ.. Zhí…
        Zhí cười hí hí… (đáng đời)!
        ———-
        Kéo màn. Hạ hồi phân giải.
        Tùng tùng tùng cheng…

      • Ui trời Cu Hiếu nàm thơ hay vãi… linh hồn (~_~)

        Em xinh lại tình tình Cu Hiếu
        Cu Hiếu lại tỏ tình với Cu Đin
        Cu Đin lại ưng Em Xi
        Em Xi lại ti tỉ Chàng Kim
        Chàng Kim lại đi tìm chị Cải
        Chị Cải lại thích bác Ta Ta
        Ta Ta lại thầm yêu Thị Nở
        Thi Nở lại ghét Chí Phèo
        Chí Phèo lại nằm mơ Tiên nữ

        Tiên nữ giáng trần QC chưa có (~_~)

      • Chít cười. Nàng Hiếu làm thơ lai cải lương, lai tuồng, lai chèo, lai quan họ, lai ví dặm, lai giao hưởng, lai opera…. Hay hung!

      • Em Xinh, người tình Cu Hiếu
        Cu Hiếu đang “chiếu” ác Mèo
        Ác Mèo lại đeo Kim Dung
        Kim Dung thích …hung Dân Choa
        Dan Choa mún…xoa Cô Gái
        Cô Gái mong …lái Hồ Khóm
        Hồ Khóm định…tóm Bạch Dương
        Bạch Dương thầm thương Bí Thơ
        Bí Thơ đang mơ Em Xinh
        Em Xinh….

        Em xinh lại rình Cu HIếu..
        Cu Hiếu đang chiếu .. ác Mèo …

    • Còn 3 chục câu định gõ tiếp cho vui ai ngờ MC nhờ mỗi chị AP.
      Thật ngán ngẩm như ngấm ngản

      • Thế à? Em Xinh cứ tự nhiên thêm vào cho vui vẻ, tớ nhường cho Em Xinh đấy, hôm qua thấy Em Xinh nhảy híp hốp hay qua , nể quá

        Ơ hay? tớ đọc lại cái còm của Em Xi chẳng thấy nhắc gì đến Em Xinh cả, chán mớ đời cái cậu Xi Em suốt ngày này thật đấy

        Em Xinh là người tình của TS
        TS là tình địch của Zhi đô
        Zhi đô là bồ của Cu Đán
        Cu Đán là bạn của Cu Lơ ( Cu Lập )

        Cu Lơ là ông chủ chiếu riệu QC đó (~_~)

    • Công nhận rằng mỗi khi “mồi cũ” hoặc “mồi nguội”, các còm sĩ thuờng bộc lộ rất nhiều khả năng phi phàm (như em xi làm thơ!).
      Hồi còn nhỏ, bố mẹ CG đi làm, nhốt CG trong nhà. Trời mưa không biết làm gì, leo lên cửa sổ rủ bọn trẻ hàng xóm, vạch quần chĩa cu ra ngoài thi …đái xa.

      • Cái ni là mần vè dân gian, đừng bẩu là thơ em xi lại được điều vào Hội nhà zăng thì… ôi thôi chết khối người đọc

      • Công nhận rằng mỗi khi “mồi cũ” hoặc “mồi nguội”, các còm sĩ thuờng bộc lộ rất nhiều khả năng phi phàm (như em xi làm thơ!).
        Hồi còn nhỏ, bố mẹ CG đi làm, nhốt CG trong nhà. Trời mưa không biết làm gì, leo lên cửa sổ rủ bọn trẻ hàng xóm, vạch quần chĩa cu ra ngoài thi …đái xa.
        ————
        Bố khỉ!
        Cứ tưởng CG là thằng nào, hóa ra… hình như… là mình.. ( không phải …cửa mình…. )!

      • Emxi “..ôi thôi chết khối người đọc ” hay vừa chết vì đọc vừa chết vì emxi đây ?????

    • “Thu Lê là mệ Sao Hồng”, không dám, không dám… Thu Lê chỉ là “đệ” Sao Hồng thôi. SH là BS, TL chỉ là y tá, mà là y tá rừng học một tháng “nghiệp vụ”. Trình độ chuyên môn Y tá cấp tốc băng bó cứu thương do BS chuyên khoa mắt Đặng Thùy Trâm dạy tại chiến trường Quảng Ngãi… Dạ xin nói thêm, bạn bè em nó làm to cả rồi, to lắm lắm, bộ trưởng, thứ trưởng và cả cái gì tướng nữa, to lắm lắm…

      • cả cái gì tướng nữa, to lắm lắm…
        ———————————-
        Dì Lê không được văng tục nhá!

      • Dì Le hay mặc cảm y tá , y tiếc quá. Dì cứ bắn súng giỏi, vd quất liên tiếp 2 phát (B40) là SH cũng sẽ đặc cách cho dì thành BS ngay (BS = bắn súng).

Bình luận đã được đóng.